Thứ Bảy, 29 tháng 10, 2011

Đêm quạnh quẽ


3h 5’
Đêm miên man, không ngủ được.
Lần tìm đọc lại những dòng blog. Nhớ ra cũng có lúc tuyệt vọng mà viết nên câu: Thì ra cũng chẳng cần một cú sốc gì lớn, chẳng cần nhưng cơn đau thương ầm ĩ, cũng có thể khiến cho lòng người nguội lạnh, rồi một sớm mai đây, không biết còn hóa đến bao xa.”
Gần đây, thường thức khuya, cảm giác đêm vắng, tự nhiên thấy lòng an bình. Không hiểu sao, tôi vẫn thường mơ về thuở ấy, thời cấp ba tràn đầy nhiệt huyết chăng? Mỗi lần tỉnh dậy, dường như lại trải qua thêm 3 năm nữa, dường như trải qua thêm nhiều ngày nhung nhớ , lại thấy khắc khoải lạ thường.
20 năm, chưa thấu rõ thế gian đa sự, mà lòng đã phiền muộn, nỗi chán chường, bước vào cuộc đời mờ mịt.
Ngày xưa, bất mãn thế sự thì quy ẩn sơn lâm. Ngày nay, con người không có quyền được  trốn tránh, vẫn phải bước đi. Dù cho đôi chân đã mệt mỏi, trái tim đã hao gầy, lòng nhiệt huyết đã cạn kiệt, tôi cứ phải đi.
Nhớ!

Thứ Tư, 26 tháng 10, 2011

Khuynh thế hoàng phi− Tình yêu và thủ đoạn

Câu chuyện tình yêu chốn cung cấm vốn không phải là đề tài mới mẻ, cái cuốn hút tôi đi đến hết câu chuyện là giọng văn tự sự trầm buồn của tác giả.
Sự thành công của tác phẩm nổi bật hơn cả đó là cốt truyện kết cấu chặt chẽ, những âm mưu tranh đấu khốc liệt trên con đường mưu chước quyền thế được thể hiện rất rõ ràng, khiến cho đọc giả dễ dàng cảm nhận sự u tối đằng sau vẻ ngoài hào nhoáng của cung đình, lầu cao.
Tuy nhiên, bản thân tôi không thể yêu thích được tác phẩm này. Nguyên cớ, có lẽ bởi không yêu thích nam nữ chính của truyện.
Đầu tiên phải nhắc đến đó là nam chính : Nạp Lan Kì Hữu. Đây là nhân vật gây cho tôi ấn tượng mạnh mẽ nhất, một con người đầy tài năng, lí trí, dù cho trong chuyện có vô vàn người tài ba, thì cũng không ai có thể vượt qua được anh ta, cũng như có bao nhiêu thủ đoạn cũng không qua mắt được Kì Hữu. Sự lãnh tĩnh, quyết đoán đã là đặc điểm đại diện cho nhân vật này. Xét trên địa vị, anh ta là một vị quân vương tốt, nhưng trong tình yêu, anh ta là một người yêu tồi.