Thứ Ba, 13 tháng 9, 2011

Thổn thức tuổi 20.


Tuổi 20, tôi bâng khuâng nhìn lại một chặng đường. 20 năm cho nhiều thứ được hình thành, nhiều thứ đã được thời gian rửa trôi không lưu dấu vết.
Không còn đủ kiên nhẫn để ngồi xem một bộ phim tình cảm Hàn Quốc.
Không còn tìm được cảm xác đã làm nên một bài thơ.
Không đọc được những cuốn truyện trinh thám dài nữa.
Không còn đón nghe chương trình top-40 mỗi chiều cuối tuần.
Không còn thói quen đút tay vào túi quần, đi lang thang trên những đoạn đường.
Không còn thói quen học thuộc lời bài hát.
Không còn  dễ dàng lộ ra cái tính tùy hứng, nóng nảy.
Mặc dù nhiều thứ đã không còn lại như thế, nhưng còn rất nhiều điều đến bây giờ vẫn không thay đổi.
Vẫn yêu mưa, lại ghét mưa đến bất thường.
Vẫn thích nghe những bản nhạc buồn.
Vẫn hay viết lại những cảm xúc của bản thân.
Vẫn thích ăn kem, thích cái vị ngọt ngào lành lạnh của nó.
Vẫn yêu thích cuốn truyện Harry Potter cuồng nhiệt.
Vẫn hay buồn vu vơ, dễ thất vọng vì một lần thất hứa của ai đó.
Tuổi 20 của tôi, bắt đầu. Những gì đã xóa đi, những gì còn giữ lại và những gì đang ấm ủ hình thành.

Chủ Nhật, 28 tháng 8, 2011

Là tự em đa tình.






Như hoa như mộng
Là cuộc tương phùng ngắn ngủi của đôi ta.
Mưa bụi triền miên
Giọt lệ yên chi nhẹ rơi trên khóe môi
Trầm ngâm nghe tiếng gió đau lòng
Hồi ức khắc vào mảnh trăng khuyết.
Nỗi sầu tư lặng lẽ, khó được trùng phùng.
Chìm say vào giấc mộng cuồng si.
Kiếp này đã không còn tìm kiếm
Dung nhan đã mất đi để lại tiếng thở dài
Lãnh đạm hóa thành một cuộc vui,
Quá khứ chỉ còn hoa trước mộng
Cô đơn vẽ uyên ương ngóng đợi
Là tự em vẫn đa tình
Thâm tình không hiểu được người tiều tụy
Tan biến trong làn mưa mờ khuất.
Bài nhạc là lời tự tình của người con gái trong tình yêu lặng thầm. Tiếng nhạc êm ái như chạm vào nơi mềm mại nhất trong đáy lòng. Lời ca đẹp tựa người thiếu nữ ngắm mưa phùn bên khung cửa sổ.
Đêm vắng, lắng nghe khúc ca này lại nghĩ đến mưa phùn, những hạt mưa rất mảnh, từng hạt từng hạt gieo trên mặt đất, lại rất dày, như một màn sương mờ ảo, khiến cho người ta chìm đắm lúc nào không hay.

Khi tất cả bỗng trở thành hoang vắng.


Có một ngày chợt tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài, lại nhận ra mọi thứ xung quanh đã trở nên hoang vắng.
Tôi nhìn ra cửa sổ, bầu trời đã đổ về cảnh chiều. Những tia nắng còn sót lại yếu ớt lẻn qua khung cửa đọng lại trên giá sách.
 Căn phòng trống, những cuốn sách ngổn ngang, tiếng quạt máy còn rì rầm, như nhắc nhở guồng quay điên cuồng của cuộc sống thành thị.
Tôi bước xuống gác tìm tòi căn nhà quen thuộc mà hôm nay lại xa cách đến kì lạ. Cánh cửa lớn vẫn im lìm, như chờ đợi người trở về thức tỉnh, nhưng không một ai cả. Vài chiếc xe đạp dựng đứng trong một góc nhỏ.
Kim đồng hồ vẫn lạch cạch chuyên chú trên quỹ đạo tròn, vòng kim ngắn đã chỉ đến con số bốn.
Vòng ra sau phòng tắm, múc một ca nước lạnh, rửa mặt, càng tỉnh táo lại càng cảm thấy không gian tiêu điều.
Trời chiều, gió lặng. Không một ai trở về, vẫn không có ai trở về…

Chủ Nhật, 14 tháng 8, 2011

Đêm 8/9/2011

Có những thứ tưởng chừng đã ngủ yên nhưng thật ra chúng vẫn tồn tại lặng lẽ trong lòng.
Câu chuyện tình cảm trong “câu chuyện Bắc Kinh” cứ ám ảnh trong tâm trí tôi. Nó như chứng bệnh thấp khớp ở người già, mỗi khi trở trời, lại thấy đau buốt.
Mà có thể bản chất của thứ ám ảnh đó là hai chữ thời gian. Không chỉ có câu chuyện Bắc Kinh mà rất nhiều rất nhiều những câu chuyện tôi đã đọc qua đều để lại trong tôi nỗi hoang mang kì lạ. Từ những câu chuyện đẫm nước mắt, đến những câu chuyện kết thúc đầy hoan hỉ. Nhưng chẳng hiểu sao, mỗi khi kết thúc xong, chúng vẫn khiến cho tâm trạng của tôi rất tệ, như phải chia xa một người bạn, một thời gian sau bất chợt nhớ lại, lại có cảm giác hoài niệm cố nhân.
Mỗi câu chuyện như một câu chuyện của đời người, tôi chỉ là một lữ khác qua đường, xem họ khóc cười, phó mặc cho những khung cảnh ấy lướt qua tầm mắt. Câu chuyện vui là một người bạn hoạt bát, câu chuyện buồn là một kẻ nội tâm u uất

Một chút hoài niệm...


Hôm nay tâm trạng rất hỗn loạn, cảm thấy nhớ tới bộ đam mỹ đầu tiên đã đọc, nhớ cái tên Tiếu Khuynh Vũ, Phương Quân Càn, đã từ lâu kể từ lúc đọc xong bộ truyện đầy ám ảnh này. Đây là một thiên tình cảm khuấy động nhân tâm, đã ảnh hưởng đến tâm trạng của tôi trong một thời gian dài. Mặc dù đến hôm nay điều đó đã nguôi ngoai phần nào, nhưng đôi khi một nỗi nao nao vẫn ập đến bất thường như lúc này đây.
Nhớ đến một Tiếu Khuynh Vũ tưởng vô tình nhưng rất đỗi nặng tình, tưởng nhẫn tâm nhưng lại vô cùng bác ái. Một con người tài năng vô song nhưng số mệnh lại khắc nghiệt đến đau lòng.
Nhớ đến một Phương Quân Càn kiệt ngạo bất tuân, tưởng phong lưu lại rất chung tình, vì một người có thể hy sinh tất cả.
Tình của họ, quả thật ám ảnh, quá đẹp mà cũng quá đau lòng. Không muốn nghĩ đến nhưng bất giác lại nghĩ đến. Đã bao lần muốn viết một bài viết thật đặc biệt dành cho hai con người ấy thế nhưng lần này đến lần khác lại chùn lòng. Bởi chẳng có ngôn từ nào có thể diễn tả được hết ý vị của một đoạn trường khổ mệnh, một đoạn khuynh luyến ấy như một nỗi nhớ bất tận về quá khứ: thuở ban đầu sơ ngộ, uống trà luận võ, thay cha ra trận, hợp sức đánh giặc, chia ly tái ngộ, này tình này nghĩa, yêu hận đan xen…tất cả như một dòng chảy vô hình uốn xiếc vào từng ngõ ngách của trái tim, đau đến tê tâm liệt phế.
Bỗng hoài niệm về khoảng thời gian ấy, vui trong nỗi vui của họ, đau cho nỗi đau của họ.
Muốn buông xuôi tất cả quá, rũ bỏ những lo toan tính toán.

Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2011

Lam Vũ_Vũ trụ màu lam!

Trước đây tôi vẫn chỉ nghĩ màu lam là màu của tương sáng và hy vọng, lại không biết là  không có khổ tâm thì sao phải hy vọng.
Tôi vẫn tự hỏi tại sao những câu chuyện tình yêu đồng tính rất dễ làm tôi cảm động, mà đối với những câu chuyện tình yêu thông thường khác thì rất ít khi. Bây giờ mới thật sự hiểu, có quá nhiều đau khổ và khắc khoải mới có thể khiến cho người ta xúc động.
Câu chuyện “Lam Vũ” hay đúng hơn phải là “câu chuyện Bắc Kinh”, một câu chuyện được tái hiện qua lời tự thuật của người đàn ông thành đạt mang tên Hãn Đông về cuộc tình sâu đậm của anh ta và chàng thanh niên Lam Vũ.
Cũng như nhiều câu chuyện đồng tính khác, chuyện tình của họ phải chịu mọi áp lực của đạo đức, truyền thống và xã hội. Có khác chăng đây chẳng phải là một thiên tình cảm chói ngời, mà con người có thể vượt qua tất cả để đến với nhau, tình yêu của họ chính là sự kiềm nén, im lặng và chấp nhận.

Thứ Ba, 5 tháng 7, 2011

Phim Hoa Mộc Lan


Bộ phim “Hoa  Mộc  Lan” đã ra mắt từ rất lâu nhưng đến hôm nay mới được xem. Đây là câu chuyện mà hầu như ai cũng từng nghe qua, chuyện kể về cô gái mang tên Hoa Mộc Lan thay cha tòng quân ra trận, lập được nhiều chiến công, cùng với đó nàng cũng tìm thấy chân mệnh thiên tử cho mình, thế nhưng câu chuyện quá hoàn mỹ ấy dường chỉ như cảnh đẹp nhìn qua gương, hư hư ảo ảo, xa cách như một câu chuyện cổ tích đời xưa.
“Hoa Mộc Lan” được tôi nhấc đến ở đây lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Cũng là cô gái Mộc Lan thay cha tòng quân, cũng gặp được chàng trai mà nàng yêu thương, cũng chiến tích vang dội trên sa trường. Thế nhưng, đằng sau những chiến tích là hy sinh, là nước mắt, cũng là tuyệt vọng, là chấp niệm. Câu chuyện như một bản ca kiêu hùng của người lính, len lỏi vào đó là chút dư vị của chuyện nữ nhi thường tình. Mộc Lan trong phim không được cùng người nàng yêu thề nguyền suốt đời, một kết cục toàn vẹn như kể về  câu chuyện lịch sử chân chính, cô gái mang tên Mộc Lan ấy trở về với chính thân phận của nàng, trọn đời giữ gìn chữ hiếu, còn chàng hoàng tử trong giấc mộng của nàng vẫn phải tiếp tục gánh  trên vai trách nhiệm của tổ quốc.
Có người nói, rời xa quê quá lâu sẽ quên đi cố hương; giết người quá nhiều sẽ quên đi bản thân, chết trên sa trường sẽ như hạt mưa rơi trên sa mạc, không để lại vết tích; nếu như lúc đó ta yêu một người, sẽ mong có thể đâm chồi nảy lộc từ trong đất bùn, ấm ấp ôm lấy sinh mệnh.”