Hiển thị các bài đăng có nhãn Trà dư tửu hậu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trà dư tửu hậu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 29 tháng 5, 2012

Bí mật bị thời gian vùi lấp.


Tôi đã đọc câu chuyện này từ khá lâu, nhưng phải đợi cho cảm giác tiếc nuối vì kết thúc của câu chuyện qua đi tôi mới bắt đầu gõ những dòng cảm nhận này.
Một câu chuyện có kết thúc đi khỏi quỹ đạo thường của bao câu chuyện khác, bởi thế mà nó khác lạ, và bởi thế mà nói làm tôi mang một cảm giác khá buồn bực.
Chẳng phải mọi câu chuyện trong thế giới ngôn tình này đều đưa cô gái về bên người đàn ông  tốt nhất  yêu thương cô nhất hay sao?

Thứ Tư, 26 tháng 10, 2011

Khuynh thế hoàng phi− Tình yêu và thủ đoạn

Câu chuyện tình yêu chốn cung cấm vốn không phải là đề tài mới mẻ, cái cuốn hút tôi đi đến hết câu chuyện là giọng văn tự sự trầm buồn của tác giả.
Sự thành công của tác phẩm nổi bật hơn cả đó là cốt truyện kết cấu chặt chẽ, những âm mưu tranh đấu khốc liệt trên con đường mưu chước quyền thế được thể hiện rất rõ ràng, khiến cho đọc giả dễ dàng cảm nhận sự u tối đằng sau vẻ ngoài hào nhoáng của cung đình, lầu cao.
Tuy nhiên, bản thân tôi không thể yêu thích được tác phẩm này. Nguyên cớ, có lẽ bởi không yêu thích nam nữ chính của truyện.
Đầu tiên phải nhắc đến đó là nam chính : Nạp Lan Kì Hữu. Đây là nhân vật gây cho tôi ấn tượng mạnh mẽ nhất, một con người đầy tài năng, lí trí, dù cho trong chuyện có vô vàn người tài ba, thì cũng không ai có thể vượt qua được anh ta, cũng như có bao nhiêu thủ đoạn cũng không qua mắt được Kì Hữu. Sự lãnh tĩnh, quyết đoán đã là đặc điểm đại diện cho nhân vật này. Xét trên địa vị, anh ta là một vị quân vương tốt, nhưng trong tình yêu, anh ta là một người yêu tồi.

Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2011

Lam Vũ_Vũ trụ màu lam!

Trước đây tôi vẫn chỉ nghĩ màu lam là màu của tương sáng và hy vọng, lại không biết là  không có khổ tâm thì sao phải hy vọng.
Tôi vẫn tự hỏi tại sao những câu chuyện tình yêu đồng tính rất dễ làm tôi cảm động, mà đối với những câu chuyện tình yêu thông thường khác thì rất ít khi. Bây giờ mới thật sự hiểu, có quá nhiều đau khổ và khắc khoải mới có thể khiến cho người ta xúc động.
Câu chuyện “Lam Vũ” hay đúng hơn phải là “câu chuyện Bắc Kinh”, một câu chuyện được tái hiện qua lời tự thuật của người đàn ông thành đạt mang tên Hãn Đông về cuộc tình sâu đậm của anh ta và chàng thanh niên Lam Vũ.
Cũng như nhiều câu chuyện đồng tính khác, chuyện tình của họ phải chịu mọi áp lực của đạo đức, truyền thống và xã hội. Có khác chăng đây chẳng phải là một thiên tình cảm chói ngời, mà con người có thể vượt qua tất cả để đến với nhau, tình yêu của họ chính là sự kiềm nén, im lặng và chấp nhận.

Thứ Ba, 5 tháng 7, 2011

Phim Hoa Mộc Lan


Bộ phim “Hoa  Mộc  Lan” đã ra mắt từ rất lâu nhưng đến hôm nay mới được xem. Đây là câu chuyện mà hầu như ai cũng từng nghe qua, chuyện kể về cô gái mang tên Hoa Mộc Lan thay cha tòng quân ra trận, lập được nhiều chiến công, cùng với đó nàng cũng tìm thấy chân mệnh thiên tử cho mình, thế nhưng câu chuyện quá hoàn mỹ ấy dường chỉ như cảnh đẹp nhìn qua gương, hư hư ảo ảo, xa cách như một câu chuyện cổ tích đời xưa.
“Hoa Mộc Lan” được tôi nhấc đến ở đây lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Cũng là cô gái Mộc Lan thay cha tòng quân, cũng gặp được chàng trai mà nàng yêu thương, cũng chiến tích vang dội trên sa trường. Thế nhưng, đằng sau những chiến tích là hy sinh, là nước mắt, cũng là tuyệt vọng, là chấp niệm. Câu chuyện như một bản ca kiêu hùng của người lính, len lỏi vào đó là chút dư vị của chuyện nữ nhi thường tình. Mộc Lan trong phim không được cùng người nàng yêu thề nguyền suốt đời, một kết cục toàn vẹn như kể về  câu chuyện lịch sử chân chính, cô gái mang tên Mộc Lan ấy trở về với chính thân phận của nàng, trọn đời giữ gìn chữ hiếu, còn chàng hoàng tử trong giấc mộng của nàng vẫn phải tiếp tục gánh  trên vai trách nhiệm của tổ quốc.
Có người nói, rời xa quê quá lâu sẽ quên đi cố hương; giết người quá nhiều sẽ quên đi bản thân, chết trên sa trường sẽ như hạt mưa rơi trên sa mạc, không để lại vết tích; nếu như lúc đó ta yêu một người, sẽ mong có thể đâm chồi nảy lộc từ trong đất bùn, ấm ấp ôm lấy sinh mệnh.”

Chủ Nhật, 12 tháng 6, 2011

Một bài viết đã lâu...


Cuối cùng cũng kết thúc hai tuần thi cử.
Đêm nay lại đọc xong một cuốn truyện nữa “Nghe nói anh yêu em”. Giống như một thói quen, mỗi khi đọc xong một câu chuyện có phần sướt mướt lại muốn viết một bài cảm nhận nào đó. Câu chuyện cũng thật bình thường nhưng lại khiến cho bản thân phải vừa đọc vừa thút thít khóc.
Tình yêu thật khiến cho người ta mang nhiều đau khổ và tiếc nuối.
Tự nhiên có cảm giác rất mệt mỏi. Hôm nay có gọi điện cho P nhưng mà linh cảm khiến cho tôi nhận thấy có gì đó bất thường. Tôi rất sợ, trong cuộc sống này, tôi không có nhiều những người có thể lắng nghe những nghĩ suy trong tôi, tôi sợ một ngày tôi sẽ đánh mất người bạn này, sợ một ngày nào đó giữa dòng đời đổi thay chúng tôi sẽ vô tình đi lướt qua nhau.
Câu chuyện vừa đọc xong khiến tôi nghĩ về thời gian. Chín năm, tất cả yêu thương quyến luyến cũng không cứu vãn được một lần sai lầm. Thời gian, nó chỉ là một thứ hư vô mà thôi sao lại có thể  nghiệt ngã đến thế. Chợt nhận ra tôi cũng đã trải qua một thời gian rất dài, 8 năm, tình bạn của chúng tôi cũng thắm thiết và gắn bó đến như thế, cuối cùng cũng không thắng nổi trò chơi của vận mệnh. Sau này khi chúng tôi đã trở nên quá đỗi xa lạ, tôi vẫn thường xuyên nhớ về những năm tháng đó, cái hồn nhiên của tuổi thơ, chút ấp ủ đầu đời, cái thuở tan trường còn la cà rong chơi.
Nhưng đối với tôi, sự chia ly của chúng tôi lại không đem đến cho tôi nhiều nuối tiếc, có thể sự tan rã là một điều tất yếu, tình cảm thay đổi khi còn người thay đổi. Tình cảm của tôi dành cho những người bạn thời thơ ấu là quá khứ, chứ không phải con người đã thay đổi sau những tháng ngày xa cách.
Đúng vậy sự xa cách về thời gian và khoảng cách là thứ mà người ta chẳng thể phủ định. Giờ đây tôi lại nhận ra một thứ đáng sợ không kém, đó là không gian. Tôi và P vẫn bên nhau, nhưng những gì trải qua thường nhật của cô ấy không có tôi, cuộc sống của tôi cũng nhạt dần hình bóng của cô ấy. Có phải hay chăng khi trải qua những năm tháng đại học, giữa chúng tôi chỉ còn lại hoài niệm?

Anh có thích nước Mỹ không?


Một buổi chiều âm ỉ mưa mãi, một buổi chiều lòng thấy quạnh vắng lạ lùng. Bật máy tính đọc tiếp câu chuyện lúc sáng còn dang dở.
“Anh có thích nước Mỹ không?” vẫn giọng văn ấy, đượm một nét buồn hoang mang, những bất an cứ ẩn tàng trong nhịp sống thường nhật của nhân vật, trong những mối tình mà cuộc đời đã đi qua.
Có những người một khi đã đi lướt qua nhau tất sẽ trở thành xa lạ.
Một kết thúc đẹp, nhưng không phải là một cái kết hoàn hảo. Cho dù chỉ là một sai lầm nhỏ cũng có thể trở thành bi kịch. Cũng như nhân vật Hiếu Chính: “Cuối cùng anh đã để lỡ mất một xăng-ti-mét.” Chỉ có một xăng-ti-mét ấy thôi cũng khiến người ta hối hận cả một cuộc đời.
Cái hay trong câu chuyện là những nỗi trăn trở, những tư niệm trong cuộc sống của mỗi người, của một Tiểu Phi Long của quá khứ, của Trịnh Vy của hiện tại, của Nguyễn Nguyễn, của Duy Quyên, của Trần Hiếu Chính, của Lâm Tĩnh…mỗi một người đều có cái đích đến cho riêng mình, có lựa chọn đúng đắn, có cái sai lầm, có người day dứt hối hận, có kẻ mãn nguyện. Tất cả tạo nên câu chuyện không chỉ của một người.
“Anh có thích nước Mỹ không?” là một dấu chấm hỏi của Tiểu Phi Long trước sự ra đi của hai người con trai mà cô đã yêu, đang yêu. Cho đến Trịnh Vy của hiện tại câu hỏi ấy trở thành một thứ trăn trở, bất an trong lòng cô.
Sự lựa chọn của Trịnh Vy là một lựa chọn mà đúng đắn mà nhiều người khi yêu không dễ đưa ra quyết định như vậy. Ai bảo nhân vật Trịnh Vy là một cô bé bướng bỉnh, ngây thơ có phần ngốc nghếch. Ngược lại những diễn biến theo thời gian, có thể thấy rõ sự chính chắn, khôn khéo của cô, Tiểu Phi Long chỉ còn là một kí ức xa xăm nào đó.
Có thể nói Trịnh Vy đã trải qua ba cuộc tình.
Mối tình đầu của cô là Lâm Tĩnh. Tình đầu vẫn là một mối tình khó quên nhất, đong đầy ngọt ngào ngây ngô  của tuổi mới lớn. Sự ra đi của Lâm Tĩnh bắt đầu cho những bất an sau này của cô, tuy nhiên niềm đau đớn trước sự ra đi ấy đối với Trịnh Vy qua đi qua đỗi nhanh chóng, khiến cho câu chuyện có phần thiếu sót.
Mối tình thứ hai là anh chàng Trần Hiếu Chính. Mối tình đánh giấu nhiều sự thanh đổi của nữ chính, sự chuyển biến trở thành một thiếu nữ khát vọng, cháy mình trong tình yêu và khám phá. Tuy nhiên tình yêu của thời đại học này có quá nhiều nỗi hoang mang của cả hai người, mảnh tình của họ như kẻ du hành không biết chốn dừng chân. Cho nên sự tan vỡ tựa như một điều tất yếu không thể tránh khỏi.
Mối tình thứ ba của nữ chính, cũng là mối tình cuối cùng khép lại cho một kết thúc đẹp-Lâm Tĩnh. Vẫn là Lâm Tĩnh, những lại không phải là Lâm Tĩnh của ngày xưa, Lâm Tĩnh của ngày nay, chững chạc, lý trí và nhẫn nại. Sự thay đổi của họ đã bắt đầu cho một mối tình mới mà không phải là sự nối tiếp của tình yêu năm 17 tuổi của Trịnh Vy nữa. Đó chính là bến bờ của hạnh phúc.
Câu chuyện mặc dù không có kết thúc buồn, tình yêu của nhân vật cũng không quá giằng xéo nội tâm. Tuy nhiên không khí trầm buồn vẫn bao trùm không gian truyện. Từ sự thay đổi của con người, nỗi tự ti sâu kín của Hiếu Chính, tình yêu của Nguyễn Nguyễn –cái chết của cô ấy, sự tan vỡ của gia đình Trịnh Vy, sự ra đi của hai chàng trai, sự trắc trở của Chu Cù… rất nhiều những chi tiết u uẩn cứ đan nhau như thế, cảm giác như hòa vào dòng đời ấy cuốn trôi lãng đãng…

Đáng tiếc không phải anh!


“Đáng tiếc không phải anh.” Là một câu chuyện cũng bình thường như những câu chuyện mà tôi đã từng đọc, có khác chăng chính là dư âm để lại trong tâm trí tôi sau khi câu chuyện kết thúc không phải hình ảnh 2 nhân vật chính đan tay nhau đi đến cuối cuộc đời, mà chính là anh-Trần Vũ Hoa. Một người con trai phải yêu đến chừng nào mới có thể bao dung đến nhường ấy, bóng dáng lặng thầm, trên môi nở một nụ cười buồn dõi theo người con gái anh yêu, nguyện cầu cho cô ấy được hạnh phúc, hình ảnh ấy bỗng dưng khắc sâu trong tâm trí tôi.
Yêu-hẳn anh cũng từng mang theo ích kỉ, nhưng điều đó chỉ chứng tỏ tình yêu của anh dành cho cô ấy đã trở thành một thứ cố chấp và khao khát. Yêu- chỉ giản đơn như thế thôi cũng khiến cho bao nhiêu người đau khổ, tiếc nuối.
“Đáng tiếc không phải anh” có lẽ là nỗi tiếc nuối của Hướng Huy đối với khoảng thời gian đã đánh mất Diệp Tử khi anh đã ra nước ngoài, cũng có thể là tiếc nuối của Diệp Tử khi những lúc cô đơn nhất người mang đến ấm áp cho cô không phải là người cô vẫn hằng mong nhớ. Mà cũng có thể đó là niềm tiếc nuối cô đơn của Trần Vũ Hoa trong nỗi tự ti, tuyệt vọng trong mối tình đơn phương của mình.

Muôn nẻo đường yêu


Quả thật là như vậy, tình yêu muôn hình vạn trạng như thế. Tình yêu của họ để lại quá nhiều cay đắng, oán hận và nhiều hơn cả là tiếc nuối.
Phần Na: một cô gái giang hồ, trưởng thành từ cái tuổi mà những người bạn của cô còn đan giấc mộng uyên ương đầu đời. Thế nhưng trái tim khao khát tình yêu đã dẫn dắt số phận của cô đi theo một ngã rẽ khác, đau khổ và nhiều nước mắt, đến khi tình yêu thật sự mỉm cười với cô thì cũng là lúc cô sắp rời xa nhân thế. Tuy nhiên, ít ra chuyện của cô còn có chút hào quang mà tình yêu đem tới. Như Tiểu Bạch đã nói: Tình yêu đã biến một ác quỷ trở thành thiên sứ.
Hiểu Lối:  đây có thể coi là nhân vật tương phản với hình ảnh của một Phần Na phong tình lẳng lơ đó. Một Hiểu Lối lạnh lùng thánh khiết và đôi phần kì quặc, tình yêu đầu đời đến với cô như một liều thuốc giải cho nỗi ám ảnh trong quá khứ kéo dài hai mươi năm trời.  Những tưởng tình yêu đó sẽ mở ra cho cô một bầu trời tương sáng, ai có ngờ sự thật lại trái  khoáy đến chừng ấy. Tình yêu đã biến một thiên sứ trở thành ác quỷ. Sau bao nhiêu biến cố, cùng nhiều đổ vỡ  tiếp theo trong cuộc đời, cuối cùng người con gái ấy đã tìm được nơi chốn bình yên. Mặc dù kết thúc như thế để lại cho đọc giả quá nhiều tiếc nuối.
Tiểu Bạch: có lẽ đây là nhân  vật có phần may mắn nhất. Cô có một tình yêu đẹp, bắt đầu từ những rung động khờ dại của buổi đầu, đến những năm tháng gian khổ khi phải đối mặt với cơm áo gạo tiền, như đền đáp cho một tình yêu son sắt, cuối cùng thành công đã đến với họ. Tình yêu của Tiểu Bạch và Vệ Bắc đã trải qua biết bao thăng trầm, những tưởng hạnh phúc đã nắm chặt trong lòng bàn tay, những tưởng có thể thiên trường địa cửu, hóa ra chỉ là một chút sẩy chân, hai người họ đã thật sự rời xa hạnh phúc đó. Nếu câu chuyện là một chuỗi dài của nhiều tiếc nuối, thì lần vấp ngã của đôi tình nhân này là đỉnh điểm của sự tiếc nuối dai dẳng. Mặc dù thế những cuộc tình của Tiểu Bạch và Cố Vệ Bắc vẫn là một cuộc tình đẹp cảm động.
Đọc xong  câu chuyện, cảm xúc ngổn ngang.Còn nhiều những nhân vật khác, họ đi trên những con đường khác, cứ đi đi mãi, rốt cuộc bao giờ mới ngoảnh đầu nhìn lại…

Thứ Bảy, 27 tháng 11, 2010

Cảm nhận về tiểu thuyết "Đăng Hoa Bất Kham Tiễn"


Đăng  Hoa Bất Kham Tiễn
Thể loại: đam mỹ, cổ trang.
Tác giả: Vương Thập Nhất



Đăng hoa bất kham tiễn” : Đăng hoa ấy có tên là Tô Tử.
Từ xưa khi nhắc đến đế vương chi ái, người ta lại có câu ‘Tự cổ quân vương đa bạc tình.’, nghĩa là các bậc đế vương xưa nay vốn hay bạc tình, còn trong ‘Đăng hoa bất kham tiễn’ thì sao, công tử Hàm thì sao, có phải hắn bạc tình? Không, hắn không bạc tình, chỉ là hắn  nhẫn tâm, sự nhẫn tâm  mà một bậc đế vương cần phải có.
Muốn viết  thật nhiều thật nhiều về câu chuyện này, chuyện tình tựa như một câu chuyện có thật trong một cuốn sử kí nào đó mà không phải trong thế giới đam mỹ với những câu chuyện tình bất hủ không kém phần lãng mạn  của những bậc đế vương sẵn sàng rũ bỏ giang sơn để đổi lấy nụ cười của giai nhân.

Thứ Sáu, 26 tháng 11, 2010

Cảm nhận về đoản văn" Trà Duyến"


Trà Duyến
Thể loại: đoản văn đam mỹ, cổ phong nhã vận
Tác giả: Cảnh Du Nhiên


Một sáng, lòng se lạnh nhấm một ngụm thanh trà thấy lòng chợt buồn miên man trôi lạc trong kí ức.
Không gian nơi “Trà duyến” như một sớm một đông lành lạnh mang theo hơi ẩm của sương mai. Một lần tương ngộ, cả đời khó quên.
Hắn là một công tử sinh ra trong gia đình phú quý, sống trong nhung lụa.
Y chỉ là một tiểu nhị nơi trà điếm bé nhỏ ven đường.
Hắn gặp y, như kẻ say được uống một ngụm trà ngon, tâm tình trở nên  ấm áp thanh tịnh đến lạ thường.
Từ đó quyến luyến xuân tình lay lắt nơi tiểu viện.
Thiếu niên được hắn mang về đặt cho cái tên: “Trà nhi”, tên tựa như người thanh tú, như hơi trà lâng lâng phả nhẹ vào gió đông ngày ấy.
Chỉ là một phút xuân tình không mãi dài lâu, hắn rồi cũng phải lo toan đến cả một gia tộc, cưới thê nạp thiếp sinh tử, cũng chẳng còn tâm trí để mà hoan lạc như xưa, không biết đã bao lâu rồi không đặt chân vào tiểu viện.

Thứ Bảy, 20 tháng 11, 2010

Cảm nhận về tiểu thuyết "Tiều Tụy Đông Phong."

Tiều Tụy Đông Phong
Thể lại: đam mỹ, cổ trang.
Tác giả: Lưu Thủy Vô Tình.

Cây già bám những dây khô,
Quạ bay về đậu nhấp nhô bóng chiều.
Nhà ai nước chảy ven cầu,
Gió thu, ngựa ốm về đâu đêm rừng.
Phươ
ng tây chiều xuống bâng khuâng,
Thân du tử mãi lư
ng chừng chân mây
                                                           (phithuy.wordpress.com)




“Tiều tụy đông phong” một trong những tác phẩm  của Lưu thủy Vô Tình.
Không có những tình tiết quá gay cấn, quá ngược luyến, câu chuyện tựa như một dòng thu thủy nhẹ nhàng mang theo nỗi u buồn trầm mặc.

Thứ Sáu, 19 tháng 11, 2010

Cảm nhận về tác phẩm "Phấn Hoa Lầu Xanh"

“Phấn hoa lầu xanh” câu chuyện của một người con gái.
Rất lâu rất lâu sau đó…
Dường như thời gian đã chóng vánh qua đi, một cảm giác chua xót vô hạn trước nỗi đau khổ triền miên của số phận người con gái ấy khiến cho ta phải cảm thán khôn nguôi.
Người ta nói yêu thường đi với hân, nàng đã từng yêu, từng rung động, từng thẹn thùng đỏ mặt khi lần đầu tiên gặp chàng…hay cái ngây ngô khờ dại của đêm tân hôn ấy.Cho đến khi dòng đời xô đẩy khiến nàng vướng vào bụi hồng trần, nàng có thể oán hận sao? Oán hận ai đây?
Là người mà nàng đã từng gọi lên hai tiếng tướng công đó ư?