Hiển thị các bài đăng có nhãn Tác phẩm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tác phẩm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 28 tháng 6, 2017

Viết cho Sai - Hikaru No Go




Hikaru No Go là một anime được chuyển thể từ bộ manga cùng tên. Nội dung và thông tin bên lề của tác phẩm được đề cập rất nhiều ở bài viết khác thế nên tôi sẽ không lặp lại nữa.
Đây sẽ là một bài viết đầy cảm tính của tôi về nhân vật Sai, nhân vật mà tôi yêu thích nhất truyện.
Sai xuất hiện ở tập đầu câu chuyện đầy bí ẩn với thân phận một hồn ma nương náu nơi bàn cờ cổ. Anh là một thiên tài chơi cờ vây ở thời đại Heian, từng là thầy dạy cờ cho nhà vua, vì sự ghen ghét anh bị gian thần hãm hại, thanh danh bị ô nhục, anh trầm mình xuống sông tự vẫn. Anh kết thúc cuộc đời mình, nhưng đam mê với cờ vây níu giữ anh lại bên bàn cờ chờ đợi một cơ duyên để anh có thể tiếp tục niềm đam mê đó.
Cách thời điểm câu chuyện 140 năm, anh đã từng gặp gỡ người có cơ duyên đầu tiên với mình, và đưa người đó trở thành tên tuổi huyền thoại của làng cờ vây – Bản Nhân Phường Shusaku.
Sau khi Bản Nhân Phường Shusaku mất, anh trở lại bàn cờ và chờ đợi cho đến lúc gặp gỡ “định mệnh” thứ hai của anh – cậu bé Hikaru.
Với quá khứ còn sống đau buồn như thế, tôi nghĩ rằng linh hồn Sai sẽ là một linh hồn u uất,  cố chấp với cờ vây điên cuồng.
Nhưng không! Anh như một đứa trẻ hồn nhiên, bỡ ngỡ trước những điều mới lạ của thế giới hiện đại, anh vui vẻ học hỏi  những đổi thay của thời đại, những luật lệ mới, cách chơi mới của cờ vây.
Tình yêu vô bờ của anh đối với cờ vây đã khiến anh không rơi vào lạc lõng giữa thế giới này. Cờ vây đã kết nối anh với hiện tại.
Tình yêu của anh thể hiện rõ ràng khi anh hạnh phúc vỡ oà trong những giọt nước mắt khi lần đầu tiên sau 140 năm “ngủ say”,  Sai được chơi cờ trở lại.
Tình yêu cờ vây của anh, của Akira đã truyền sang cho Hikaru, để cậu bé bắt đầu từng bước từng bước vào thế giới của những quân cờ, những nước cờ đẹp.
Sai của tôi vui tươi, hoạt bát ở đời thường, anh khoan dung và tử tế với mọi người. Anh đáng yêu những khi làm nũng với Hikaru, anh ngộ nghĩnh những lúc nhìn thấy điều mới lạ, từ chiếc máy bán nước tự động, chiếc máy vi tính hay hồ cá nhân tạo.
Thế nhưng trên bàn cờ, anh lại toát ra khí thế của một cao nhân, khiến các đối thủ khác phải dè chừng và khiếp sợ. Anh sắc sảo trong mỗi nước đi, táo bạo mà cũng điềm tĩnh như một bậc hiền giả.
Tôi yêu từng khoảnh khắc mà anh xuất hiện, đến nỗi,  tôi quên mất nhân vật chính của chúng ta là Hikaru chứ không phải là anh, Sai à!
Tôi hiểu được Hikaru muốn sống một cuộc đời của riêng cậu, muốn thể hiện bản lĩnh của chính cậu mà không phải núp dưới cái bóng quá lớn của Sai, điều cậu làm là hoàn toàn chính đáng, thế nhưng vì quá yêu Sai tôi không nhịn được mà oán trách cậu.
Trách cậu chen chân vào trận đấu giữa Akira và Sai, để rồi tôi bỏ lỡ một trận đấu hay, để sự thất vọng tràn đầy trên nét mặt Akira lúc ấy.
Trách cậu mải mê đuổi theo Akira trên con đường chinh phục những nước cờ mà bỏ quên niềm đam mê vẫn cháy bỏng trong lòng Sai. Khi mà anh chỉ có một khoảng thời gian ít ỏi chơi cờ thoả thích qua mạng. Không được chơi cờ với Sai quả là một điều tàn nhẫn.
Chơi cờ vốn là lý do để anh còn tồn tại đến bây giờ cơ mà.
Và cả lúc anh nhận ra rằng mục đích tồn tại của mình khi ở bên cạnh Hikaru, đó là để cậu tiếp nối anh đi đến “Nước đi thần thánh”.
“Shusaku tồn tại vì Sai, Sai tồn tại vì Hikaru, và Hikaru cũng tồn tại vì một ai đó…”
Anh hiểu rằng thời gian của anh sắp hết. Nhưng mà Hikaru, sao cậu lại vô tâm đến thế, đã hơn một lần Sai bất an nói với cậu rằng anh sắp biến mất, anh tranh thủ níu giữ từng khoảnh khắc để chơi cờ,  cậu lại dưng dửng cho rằng anh cả nghĩ, cậu để mặc anh hờn dỗi và buồn bã lo lắng.
Sai sống nhờ vào một góc tâm hồn cậu mà, Hikaru! Tại sao cậu không nhận ra chứ! Tại sao câu lại không cảm nhận được!
Để rồi thời khắc ấy đến,  tôi cũng như cậu bàng hoàng khi Sai biến mất. Anh đi lặng lẽ như một cơn gió, ván cờ còn dang dở, lời tạm biệt vẫn chưa kịp nói hết mà Sai.
Tôi trách cậu rất nhiều Hikaru à. Nên tôi hả hê khi thấy cậu đau đớn, vùng vẫy tự trách với sự vô tâm của chính mình. Nhưng rồi tôi lại đau lòng cho cậu,  khi cậu hối hận  đã không để cho Sai được thoả đam mê chơi cờ, khi cậu hét lên van xin Thượng đế cho cậu quay lại lần đầu tiên gặp gỡ anh.
Nước mắt của tôi như hoà cùng nước mắt của cậu khi cả hai chúng ta cùng nhận ra rằng: Sai! Anh vẫn hiện hữu trong mỗi nước cờ của cậu, cậu không những kế thừa tình yêu cờ vây của anh, cậu còn kế thừa phong thái chơi cờ của Sai nữa.
Tôi vẫn theo dõi cậu trong phần tiếp theo của câu chuyện. Tôi vui vì cậu vẫn nhớ đến anh, anh sẽ mãi sống trong tim cậu, trong tâm thức của những người từng được "gặp gỡ " anh.


Thứ Sáu, 23 tháng 6, 2017

Chuyện tình buồn của Death Note


Thường thì với mỗi tác phẩm tôi chỉ viết một bài cảm nhận duy nhất. Nhưng có lẽ hôm nay là ngoại lệ, khi dư âm của cơn bão Death Note đọng lại quá sâu đậm. Tôi muốn viết thêm về một nhân vật nữa của câu chuyện, cô gái của Raito-Misa Amane.

Thật ra khi xem anime, tôi cũng không quá đặc biệt yêu thích nhân vật này, tôi chỉ cho rằng cô gái này khá thú vị, như tô điểm cho khung hình thêm phần màu sắc mà thôi.

Nhưng khi hồi tưởng và nghe vài bản soundtrack về nhân vật, trong tôi trỗi lên một nỗi buồn vô cớ như sự đồng cảm với nhân vật, tôi bỗng nhận ra có lẽ nhân vật đáng buồn nhất của câu chuyện là Misa.

Misa có cuộc đời bất hạnh, cha mẹ bị sát hại, cô sống cô đơn cho đến khi gặp Raito, và bắt đầu một tình yêu luôn trả giá từ một phía, không hồi đáp.

Nhưng sau tất cả, cô gái ấy vẫn đối diện với cuộc sống thật mạnh mẽ, thật rạng rỡ.

Tôi nghĩ cô ấy hẵng cũng biết căm phẫn và đau khổ tột độ sau cái chết của cha mẹ, cho nên mới  ngưỡng mộ Kira đến vậy. Thế nhưng cô ấy vẫn luôn xuất hiện với nét lạc quan nhất, nụ cười dường như chưa bao giờ tắt. Và rồi cuộc gặp gỡ định mệnh ấy đến, giây phút cô gặp Raito, tình yêu từ phút ban đầu ấy không ngờ lại mãnh liệt vô cùng.

Nhiều người cho rằng Misa đã quá mù quáng và ngu ngốc khi yêu Raito một cách không lối thoát như vậy. Tôi cũng không chắc là cô ấy có mù quáng hay không? Bởi định nghĩa “mù quáng” trong tình yêu của tôi là một người  luôn tin lầm đối phương yêu mình khi thật sự người ấy không hề yêu thương. Còn Misa ư? Tôi nghĩ cô ấy rõ ràng tình cảm Raito dành cho mình, bởi vì cô ấy cần thiết cho kế hoặch của anh, anh ấy lợi dụng cô như một quân cờ, những lời yêu thương trống rỗng và lạnh lùng. Cô ấy luôn hiểu, thế nhưng cô ấy phớt lờ tất cả, cô chỉ cần ở bên cạnh Raito, làm những điều anh muốn, thế là đủ.

Là một độc giả, một người xem, tôi hoàn toàn yêu thích Raito, nhưng nếu đặt bản thân vào thế giới ấy, yêu phải một người đàn ông như vậy, tôi nghĩ bản thân không đủ can đảm để yêu. Raito là một người con trai quá nguy hiểm để yêu, bởi anh quá hoàn hảo và cũng quá tàn nhẫn, thế giới của anh hoàn toàn vắng bóng hai chữ “tình yêu”.

Có lẽ bởi thế mà tôi có đôi phần ngưỡng mộ Misa, cô  thật sự rất can đảm và mạnh mẽ, theo đuổi tình yêu của mình, hy sinh tất thảy, kể cả mạng sống của bản thân, chỉ để mưu cầu người yêu thực hiện được lý tưởng.

Một điều nữa khiến tôi khá hài lòng, đó là dù Raito chưa từng yêu Misa, dù lợi dung cô ấy nhiều lần nhưng anh ấy cũng chưa thực sự  đẩy cô vào chỗ chết, một việc anh đã làm với hầu hết những người có sức mạnh Tử thần, và dù có là mưu kế đi chăng nữa, anh đã trả lại Misa trở về cuộc sống của một người bình thường, đánh mất kí ức về Kira, cô sẽ vô tư hơn, sẽ dễ dàng sống hơn. Dù cho cuối cùng, vì quá yêu Raito, Misa không thế sống ở một thế giới thiếu anh, thế nên cô ấy đã tự chấm dứt chính mình.

Một cô gái luôn xuất hiện với hình ảnh tươi vui, có phần ồn ào, đằng sau ấy lại là một câu chuyện buồn nhất-Misa Amane.

Thứ Tư, 21 tháng 6, 2017

Đôi lời về Death Note


Hôm nay, tôi sẽ đề cập đến một tác phẩm, một bộ truyện tranh đã nổi tiếng hơn một thập kỉ qua. Đi sau thời đại quá nhỉ! Vâng, đó chính là bộ truyện DEATH NOTE nổi đình nổi đám.

Mặc dù sẽ có nhiều điều trùng lặp, những lý luận mà người ta đã tranh cãi rất nhiều, tuy nhiên sau khi đọc xong tác phẩm này, tôi vẫn muốn để lại một vài cảm nhận của riêng mình.

Viết về Death Note, hay chăng là về Yagami Raito, tôi muốn gọi anh như vậy, Raito- thay vì Light hay Kira. “Tôi là con người như vậy đấy”, cho nên bắt đầu câu chuyện tôi đã nhận định Raito chính là nhân vật mà tôi sẽ yêu mến cho đến cuối cùng, cho dù tôi biết rồi lý tưởng của anh sẽ chệch hướng, trái tim anh sẽ tha hoá, và kết cục tất yếu mà anh nhận được chắc chắn là cái chết – sự trừng trị dường như là tất yếu khi người ta cứ giương cao cái gọi là “công lý”.
"Nếu ta bắt được Kira, anh ta là ác quỷ. Nếu anh ta cai trị thế giới, anh ta là công lý."
Hai chữ “công lý” chúng thật ra chỉ là một cái cớ, một lý do đưa ra để thực hiện hành vi của một người. Thế nên chẳng có “công lý” nào ở đây hết, chỉ có thắng và thua.
Raito không đại diện cho “công lý”, L cũng không, và Near hay Mello lại càng không. Vậy nhưng phe đối địch lúc nào cũng nhân danh hai từ ấy để chỉ trích Raito, khi mà bản thân họ cũng đâu đủ tư cách. Cả L, Near, Mello cái mà họ theo đuổi là bắt được KIRA, và trong quá trình đó có thể thấy rõ rằng họ có thể bỏ mặc cái chết của những người vô tội, họ lao đầu vào  cuộc chiến cân não chỉ để tỏ rõ bản lĩnh của mình.
Họ cho rằng Raito  lập nên hoà bình giả tạo bằng nỗi sợ hãi. Nhưng đối với tôi, ngoài việc gieo rắc nỗi sợ hãi cho kẻ phạm tội, Raito còn đem lại hạnh phúc, niềm tin, cảm giác an toàn cho nhiều người, rất nhiều người. Đâu phải ngẫu nhiên mà có vô vàng người ủng hộ Kira phải không?
Nếu như Raito không bị vướng vào cuộc chiến với những con người đó, anh sẽ thực hiện được lý tưởng của mình, nhưng mà cũng có thể không, bởi vì thế giới vận động rất phức tạp, ở đó không chỉ có “tốt” và “xấu”, thật khó để có một chuẩn mực tối ưu cho những phán xét của anh, thế nhưng, tôi nghĩ ít nhất thì thế giới chắc chắn sẽ tốt đẹp hơn.
Tuy nhiên trên đây chỉ là giả thiết, là mơ ước được đặt ra của riêng tôi, Raito – như anh nói, anh đã hy sinh bản thân mình để thực hiện lý tưởng cao đẹp. Sở hữu Death Note càng lâu, trái tim sẽ mất cảm giác, tình cảm chỉ là hư vô, anh đã đánh đổi hạnh phúc của một con người thật sự để theo đuổi lý tưởng ấy. Anh dùng Death Note để phán xét người khác, rốt cuộc Death Note sẽ kết thúc chính anh. Không một ai chiến thắng anh cả, bởi vì cái chết đã được định trước cho anh vào cái ngày anh sử dụng Death Note.
Thật ra thì tôi đã lan man và đi xa cảm xúc muốn viết về Raito mất rồi, cái tôi muốn nói đơn giản hơn nhiều lắm, tôi yêu quý nhân vật này vì anh quá tài giỏi, anh quá bản lĩnh, và anh cũng đủ nhẫn tâm. Tôi yêu quý sự thông minh của anh, ngoại hình của anh, sự giả dối của anh, và cả nụ cười ác quỷ của anh nữa. Và sau cùng….xin bỏ ngỏ lời kết như cuộc đời còn dang dở của anh - Raito.

Thứ Ba, 29 tháng 5, 2012

Bí mật bị thời gian vùi lấp.


Tôi đã đọc câu chuyện này từ khá lâu, nhưng phải đợi cho cảm giác tiếc nuối vì kết thúc của câu chuyện qua đi tôi mới bắt đầu gõ những dòng cảm nhận này.
Một câu chuyện có kết thúc đi khỏi quỹ đạo thường của bao câu chuyện khác, bởi thế mà nó khác lạ, và bởi thế mà nói làm tôi mang một cảm giác khá buồn bực.
Chẳng phải mọi câu chuyện trong thế giới ngôn tình này đều đưa cô gái về bên người đàn ông  tốt nhất  yêu thương cô nhất hay sao?

Thứ Hai, 9 tháng 4, 2012

Gong Gil−Một vẻ đẹp dịu dàng.

Biết đến “The King and the clown” sau 7 năm bộ phim này ra mắt.
Đó là một lần tình cờ lướt web, bắt gặp tạo hình Gong Gil của Lee Jun Ki, trước mắt của tôi chính là một hình ảnh thiếu niên đứng đối diện chiếc gương, khuôn mặt u buồn, ánh mắt nhìn xa xăm. Và cũng chính ấn tượng khá lạ lẫm về tạo hình nhân vật đó, tôi tìm đến “The king and the clown” để giải tỏa lòng hiếu kì.

Mở đầu phim là cảnh hai chàng hề diễn tuồng, cho đến khi tấm vải che mặt được vén lên, hiện rõ khuôn mặt xinh đẹp của Gong Gil, cũng như bất cứ ai, tôi đã cảm thấy bất ngờ, bất ngờ trước vẻ đẹp tuyệt mỹ mềm mại của một chàng trai, mà cũng rất đỗi tự nhiên không chút gượng gạo.
Điều đó đã khiến tôi chỉ chăm chăm chú ý những đoạn có Gong Gil trong lần đầu tiên xem phim.  Nhưng hình ảnh đẹp đẽ đó ám ảnh tôi mãi, khiến tôi phải xem phim lần thứ 2, thứ 3, để  hiểu rõ về nhân vật này cũng như nội dung phim.
Tôi đã hoàn toàn bị mê hoặc bởi Gong Gil, từ từng cử chỉ, nét mặt, nụ cười ánh mắt… đều toát lên sự dịu dàng vừa khiến cho người ta thư thái, lại có lúc đau lòng.
Sẽ sai lầm nếu đánh giá cử chỉ của Gong Gil là ẻo lả, tôi cho đó là sự dịu dàng thanh thoát đẹp đẽ của một thiếu niên.
Sự dịu dàng ấy vượt lên trên cả cái dịu dàng của bất cứ một nữ diễn viên nào tôi từng biết đến, nó tự nhiên như thể chính bản thân Gong Gil là như thế, ăn nhập đến tận xương tủy.
Và Lee Jun Ki đã rất thành công khi thể hiện một Gong Gil xinh đẹp đến thế, mà cho dù đã xem những bộ phim thành công sau này của Lee, tôi cũng không thể quên một Gong Gil của thuở ban đầu.

Thứ Tư, 26 tháng 10, 2011

Khuynh thế hoàng phi− Tình yêu và thủ đoạn

Câu chuyện tình yêu chốn cung cấm vốn không phải là đề tài mới mẻ, cái cuốn hút tôi đi đến hết câu chuyện là giọng văn tự sự trầm buồn của tác giả.
Sự thành công của tác phẩm nổi bật hơn cả đó là cốt truyện kết cấu chặt chẽ, những âm mưu tranh đấu khốc liệt trên con đường mưu chước quyền thế được thể hiện rất rõ ràng, khiến cho đọc giả dễ dàng cảm nhận sự u tối đằng sau vẻ ngoài hào nhoáng của cung đình, lầu cao.
Tuy nhiên, bản thân tôi không thể yêu thích được tác phẩm này. Nguyên cớ, có lẽ bởi không yêu thích nam nữ chính của truyện.
Đầu tiên phải nhắc đến đó là nam chính : Nạp Lan Kì Hữu. Đây là nhân vật gây cho tôi ấn tượng mạnh mẽ nhất, một con người đầy tài năng, lí trí, dù cho trong chuyện có vô vàn người tài ba, thì cũng không ai có thể vượt qua được anh ta, cũng như có bao nhiêu thủ đoạn cũng không qua mắt được Kì Hữu. Sự lãnh tĩnh, quyết đoán đã là đặc điểm đại diện cho nhân vật này. Xét trên địa vị, anh ta là một vị quân vương tốt, nhưng trong tình yêu, anh ta là một người yêu tồi.

Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2011

Lam Vũ_Vũ trụ màu lam!

Trước đây tôi vẫn chỉ nghĩ màu lam là màu của tương sáng và hy vọng, lại không biết là  không có khổ tâm thì sao phải hy vọng.
Tôi vẫn tự hỏi tại sao những câu chuyện tình yêu đồng tính rất dễ làm tôi cảm động, mà đối với những câu chuyện tình yêu thông thường khác thì rất ít khi. Bây giờ mới thật sự hiểu, có quá nhiều đau khổ và khắc khoải mới có thể khiến cho người ta xúc động.
Câu chuyện “Lam Vũ” hay đúng hơn phải là “câu chuyện Bắc Kinh”, một câu chuyện được tái hiện qua lời tự thuật của người đàn ông thành đạt mang tên Hãn Đông về cuộc tình sâu đậm của anh ta và chàng thanh niên Lam Vũ.
Cũng như nhiều câu chuyện đồng tính khác, chuyện tình của họ phải chịu mọi áp lực của đạo đức, truyền thống và xã hội. Có khác chăng đây chẳng phải là một thiên tình cảm chói ngời, mà con người có thể vượt qua tất cả để đến với nhau, tình yêu của họ chính là sự kiềm nén, im lặng và chấp nhận.

Thứ Ba, 5 tháng 7, 2011

Phim Hoa Mộc Lan


Bộ phim “Hoa  Mộc  Lan” đã ra mắt từ rất lâu nhưng đến hôm nay mới được xem. Đây là câu chuyện mà hầu như ai cũng từng nghe qua, chuyện kể về cô gái mang tên Hoa Mộc Lan thay cha tòng quân ra trận, lập được nhiều chiến công, cùng với đó nàng cũng tìm thấy chân mệnh thiên tử cho mình, thế nhưng câu chuyện quá hoàn mỹ ấy dường chỉ như cảnh đẹp nhìn qua gương, hư hư ảo ảo, xa cách như một câu chuyện cổ tích đời xưa.
“Hoa Mộc Lan” được tôi nhấc đến ở đây lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Cũng là cô gái Mộc Lan thay cha tòng quân, cũng gặp được chàng trai mà nàng yêu thương, cũng chiến tích vang dội trên sa trường. Thế nhưng, đằng sau những chiến tích là hy sinh, là nước mắt, cũng là tuyệt vọng, là chấp niệm. Câu chuyện như một bản ca kiêu hùng của người lính, len lỏi vào đó là chút dư vị của chuyện nữ nhi thường tình. Mộc Lan trong phim không được cùng người nàng yêu thề nguyền suốt đời, một kết cục toàn vẹn như kể về  câu chuyện lịch sử chân chính, cô gái mang tên Mộc Lan ấy trở về với chính thân phận của nàng, trọn đời giữ gìn chữ hiếu, còn chàng hoàng tử trong giấc mộng của nàng vẫn phải tiếp tục gánh  trên vai trách nhiệm của tổ quốc.
Có người nói, rời xa quê quá lâu sẽ quên đi cố hương; giết người quá nhiều sẽ quên đi bản thân, chết trên sa trường sẽ như hạt mưa rơi trên sa mạc, không để lại vết tích; nếu như lúc đó ta yêu một người, sẽ mong có thể đâm chồi nảy lộc từ trong đất bùn, ấm ấp ôm lấy sinh mệnh.”

Chủ Nhật, 12 tháng 6, 2011

Anh có thích nước Mỹ không?


Một buổi chiều âm ỉ mưa mãi, một buổi chiều lòng thấy quạnh vắng lạ lùng. Bật máy tính đọc tiếp câu chuyện lúc sáng còn dang dở.
“Anh có thích nước Mỹ không?” vẫn giọng văn ấy, đượm một nét buồn hoang mang, những bất an cứ ẩn tàng trong nhịp sống thường nhật của nhân vật, trong những mối tình mà cuộc đời đã đi qua.
Có những người một khi đã đi lướt qua nhau tất sẽ trở thành xa lạ.
Một kết thúc đẹp, nhưng không phải là một cái kết hoàn hảo. Cho dù chỉ là một sai lầm nhỏ cũng có thể trở thành bi kịch. Cũng như nhân vật Hiếu Chính: “Cuối cùng anh đã để lỡ mất một xăng-ti-mét.” Chỉ có một xăng-ti-mét ấy thôi cũng khiến người ta hối hận cả một cuộc đời.
Cái hay trong câu chuyện là những nỗi trăn trở, những tư niệm trong cuộc sống của mỗi người, của một Tiểu Phi Long của quá khứ, của Trịnh Vy của hiện tại, của Nguyễn Nguyễn, của Duy Quyên, của Trần Hiếu Chính, của Lâm Tĩnh…mỗi một người đều có cái đích đến cho riêng mình, có lựa chọn đúng đắn, có cái sai lầm, có người day dứt hối hận, có kẻ mãn nguyện. Tất cả tạo nên câu chuyện không chỉ của một người.
“Anh có thích nước Mỹ không?” là một dấu chấm hỏi của Tiểu Phi Long trước sự ra đi của hai người con trai mà cô đã yêu, đang yêu. Cho đến Trịnh Vy của hiện tại câu hỏi ấy trở thành một thứ trăn trở, bất an trong lòng cô.
Sự lựa chọn của Trịnh Vy là một lựa chọn mà đúng đắn mà nhiều người khi yêu không dễ đưa ra quyết định như vậy. Ai bảo nhân vật Trịnh Vy là một cô bé bướng bỉnh, ngây thơ có phần ngốc nghếch. Ngược lại những diễn biến theo thời gian, có thể thấy rõ sự chính chắn, khôn khéo của cô, Tiểu Phi Long chỉ còn là một kí ức xa xăm nào đó.
Có thể nói Trịnh Vy đã trải qua ba cuộc tình.
Mối tình đầu của cô là Lâm Tĩnh. Tình đầu vẫn là một mối tình khó quên nhất, đong đầy ngọt ngào ngây ngô  của tuổi mới lớn. Sự ra đi của Lâm Tĩnh bắt đầu cho những bất an sau này của cô, tuy nhiên niềm đau đớn trước sự ra đi ấy đối với Trịnh Vy qua đi qua đỗi nhanh chóng, khiến cho câu chuyện có phần thiếu sót.
Mối tình thứ hai là anh chàng Trần Hiếu Chính. Mối tình đánh giấu nhiều sự thanh đổi của nữ chính, sự chuyển biến trở thành một thiếu nữ khát vọng, cháy mình trong tình yêu và khám phá. Tuy nhiên tình yêu của thời đại học này có quá nhiều nỗi hoang mang của cả hai người, mảnh tình của họ như kẻ du hành không biết chốn dừng chân. Cho nên sự tan vỡ tựa như một điều tất yếu không thể tránh khỏi.
Mối tình thứ ba của nữ chính, cũng là mối tình cuối cùng khép lại cho một kết thúc đẹp-Lâm Tĩnh. Vẫn là Lâm Tĩnh, những lại không phải là Lâm Tĩnh của ngày xưa, Lâm Tĩnh của ngày nay, chững chạc, lý trí và nhẫn nại. Sự thay đổi của họ đã bắt đầu cho một mối tình mới mà không phải là sự nối tiếp của tình yêu năm 17 tuổi của Trịnh Vy nữa. Đó chính là bến bờ của hạnh phúc.
Câu chuyện mặc dù không có kết thúc buồn, tình yêu của nhân vật cũng không quá giằng xéo nội tâm. Tuy nhiên không khí trầm buồn vẫn bao trùm không gian truyện. Từ sự thay đổi của con người, nỗi tự ti sâu kín của Hiếu Chính, tình yêu của Nguyễn Nguyễn –cái chết của cô ấy, sự tan vỡ của gia đình Trịnh Vy, sự ra đi của hai chàng trai, sự trắc trở của Chu Cù… rất nhiều những chi tiết u uẩn cứ đan nhau như thế, cảm giác như hòa vào dòng đời ấy cuốn trôi lãng đãng…

Đáng tiếc không phải anh!


“Đáng tiếc không phải anh.” Là một câu chuyện cũng bình thường như những câu chuyện mà tôi đã từng đọc, có khác chăng chính là dư âm để lại trong tâm trí tôi sau khi câu chuyện kết thúc không phải hình ảnh 2 nhân vật chính đan tay nhau đi đến cuối cuộc đời, mà chính là anh-Trần Vũ Hoa. Một người con trai phải yêu đến chừng nào mới có thể bao dung đến nhường ấy, bóng dáng lặng thầm, trên môi nở một nụ cười buồn dõi theo người con gái anh yêu, nguyện cầu cho cô ấy được hạnh phúc, hình ảnh ấy bỗng dưng khắc sâu trong tâm trí tôi.
Yêu-hẳn anh cũng từng mang theo ích kỉ, nhưng điều đó chỉ chứng tỏ tình yêu của anh dành cho cô ấy đã trở thành một thứ cố chấp và khao khát. Yêu- chỉ giản đơn như thế thôi cũng khiến cho bao nhiêu người đau khổ, tiếc nuối.
“Đáng tiếc không phải anh” có lẽ là nỗi tiếc nuối của Hướng Huy đối với khoảng thời gian đã đánh mất Diệp Tử khi anh đã ra nước ngoài, cũng có thể là tiếc nuối của Diệp Tử khi những lúc cô đơn nhất người mang đến ấm áp cho cô không phải là người cô vẫn hằng mong nhớ. Mà cũng có thể đó là niềm tiếc nuối cô đơn của Trần Vũ Hoa trong nỗi tự ti, tuyệt vọng trong mối tình đơn phương của mình.