Thứ Bảy, 11 tháng 4, 2020

Mưa đầu mùa



Trời đổ cơn mưa chiều làm dịu đi cái nóng của những ngày nắng dai dẳng của miền đất này.
Trời đã vào tháng tư, một năm đại dịch toàn cầu với thật nhiều khó khăn, công việc áp lực khiến tôi có đôi phần mệt mỏi và nảy sinh nhiều suy nghĩ tiêu cực.
Đôi khi muốn phó mặc tất cả, không cần bận tâm để đầu óc thư giãn một chút.
Cảm thấy càng già đi, thì tâm yên bình càng mạnh, không muốn cầu tiến nữa, chỉ muốn an phận làm một công việc nhàn nhã, không cần suy nghĩ quá nhiều.
Muốn cuối tuần trồng ít rau cỏ, muốn cafe với vài đứa em thân thiết. Muốn ngủ nướng thêm chút nữa.
Muốn có thể dựa dẫm vào một bờ vai.
Năm nay có lẽ là một năm không may mắn, nhiều dự định gặp trắc trở, công việc lại không mấy suôn sẻ. Mong rằng sự việc sẽ thuận lợi hơn trong thời gian sau.


Thứ Bảy, 14 tháng 12, 2019

Thích anh!



Cảm giác thích một người đôi khi cũng có thể dễ dàng như vậy.
Thích anh dù chỉ là qua những khung hình
Thấy anh mỉm cười, cũng bất giác cười theo.
Thấy anh mệt mỏi, cũng vô thức đau lòng.
Lần đầu tiên thích một chàng trai nghệ sĩ, mà lại chân thật đến như vậy. Vui vẻ dõi theo anh qua những tác phẩm, những chặng đường anh trải qua.
Hạnh phúc với những gì anh đạt được.
Nụ cười anh như ánh nắng, rực rỡ lại dịu dàng.
Chàng trai ơi, chưa bao giờ yêu ai như yêu anh như lúc này!

Thứ Bảy, 5 tháng 10, 2019

Một chút lãng mạn...



Hôm nay là một ngày đặc biệt!
Đặc biệt bởi vì tôi muốn viết về anh, điều mà tôi đã muốn làm nhiều lần, nhưng có lẽ sẽ càng có ý nghĩa và cảm xúc hơn khi tôi chia sẻ cảm xúc về anh nhân dịp sinh nhật của anh.
Cũng đã rất lâu kể từ bộ phim dài tập mà tôi có thể theo dõi hết. Tôi biết đến anh qua một bộ phim đang nổi tiếng vô cùng, mà tôi của nhiều năm nay có lẽ không có hứng thú xem phim nữa, lại càng không có tâm trạng đi theo trào lưu.
Thế mà cơ duyên biết đến anh, yêu thích nhân vật của anh. Và kì lạ là, tôi của trước đây thường yêu thích nhân vật hơn là bản thân người đóng, nhưng anh như một ngoại lệ.
Tôi thích, cảm mến con người anh ngoài đời thực. Ở anh, tôi thấy được sự chân thành, thấy được năng lượng tích cực mà anh truyền tải.
Yêu quý anh từ những ngày đầu, cảm phục trước những gì anh cố gắng và đạt được. Lại như cô gái của tuổi đầu,  thích ngắm nhìn anh rồi cười ngây ngốc.
Chẳng biết là niềm hứng thú của tôi đối với anh sẽ kéo dài bao lâu, tôi cũng không dám chắc. Chỉ biết là hiện tại, khoảng thời gian này, thật lòng tôi yêu mến anh, một chàng trai phương xa. Hy vọng những điều tốt đẹp sẽ đến với anh, càng hy vọng dù tương lai có ra sao, anh vẫn là chàng trai có nụ cười ngọt ngào như hiện tại, giữ vững sơ tâm của mình.


Thứ Bảy, 7 tháng 9, 2019

Đôi dòng...



Mưa, một tuần tràn ngập những trận mưa không dứt.
Mưa sáng, mưa giữa ngày, mưa đêm.
Mưa mịt mù những ngày đi làm trong khí trời ẩm ướt, khiến cho bản thân thêm đôi phần lười biếng.
Muốn ngủ thêm chút nữa, muốn thả trôi theo tiếng nhạc nhẹ, muốn thư thả cùng bè bạn tụ tập đôi ba lần trong tuần.
Dạo này công việc rất chậm chạp, đặt kỳ vọng vào tuần sau sẽ cố gắng hơn, dọn dẹp lại mớ số liệu còn ngổn ngang.
Bạn bè chung quanh vẫn vậy, vui vẻ, đôi khi cùng nhau bàn những chuyện quần áo, tìm những món ngon ngày cuối tuần.
Còn tình yêu ư! Đã có ý nghĩa muốn có người bên cạnh, nhưng cũng không quá vội vàng, duyên phận thôi. Nếu có cơ hội, tự nghĩ bản thân có thể chủ động hơn chút nữa mà không thụ động như trước. Có lẽ tình yêu cũng là thứ mà ta phải tranh thủ nắm bắt mới có được.
Đôi lời trong cơn mưa rả rít giữa ngày.

Thứ Ba, 3 tháng 9, 2019

Lãng đãng ngày mưa...



Trở lại làm việc sau hai ngày nghỉ lễ.
Buổi sáng, trời mưa, mưa lất phất, rồi lại nặng hạt, rồi lại ngưng, không khí mát lạnh, ẩm ướt.
Tâm trạng có chút phiêu du, muốn lười biếng một chút, như  một con mèo nhỏ có thể nằm gọn trên cái ổ ấm áp của mình ngắm nhìn màn mưa ngoài trời. Không dự án, không hợp đồng, không số liệu.
Lướt web, đọc chút tin tức, ngắm nhìn chàng diễn viên yêu thích, xem vài cái video ngộ nghĩnh.
Thời gian nhẹ nhàng trôi qua

Thứ Bảy, 27 tháng 7, 2019

Xao động!



Cũng một thời gian dài không viết về chính mình nữa.
Bỗng một ngày, chừng như lâu lắm, tưởng như trái tim như vô cảm lại bắt đầu xao động. Một chút xôn xao, một chút mong nhớ, cái cảm giác như đã ngủ quên tự thuở nào chợt trở lại cuốn tôi vào một tâm trạng mông lung, rối bời và đôi phần sợ hãi.
Tình cảm ấy như một thứ cạm bẫy ngọt ngào mà nguy hiểm, lý trí lại bắt đầu ồn ào đòi khép cửa trái tim, bởi vì nó sợ hãi, bởi vì không đúng lúc, không đúng người thì có thể đi tới đâu.
“Dừng lại”, lý trí trong tôi vẫn luôn bảo thế, và bắt đầu những lời nói dối như tự lừa gạt chính mình, như thể điều đó sẽ khiến những xao động đang nhen nhóm kia sẽ lụi tàn khi chưa kịp nuôi lớn.
Cứ thế thôi, nhưng chính bản thân tôi lúc này lại không dám nói trước được điều gì, tôi ghét cái cảm giác này, thật vô định, và thấy mình yếu đuối.
Thôi vậy, hãy để thêm một thời gian nữa cho con tim bình ổn!

Thứ Tư, 2 tháng 8, 2017

Chỉ Mong Không Phải Giấc Nam Kha.




Thất bại, ngã xuống, đứng lên - chuỗi liên hoàn dường như muốn đánh đổ mọi nỗ lực ấy có phải đã ngừng lại.
Tôi không dám chắc, vì tôi sợ hy vọng một lần nữa lại lụi tàn nhanh chóng. Thế nhưng niềm vui sướng tận đáy lòng là điều không thể chối cãi. Dù còn nhiều hoang mang, còn khó khăn phía trước nhưng ít nhất ánh sáng đã chiếu rọi trên con đường tôi đang đi.
Thoát khỏi mớ hỗn độn giữa vật chật, trách nhiệm, tình cảm, gia đình, sự nghiệp. Thoát khỏi cái cảm giác bế tắc như muốn buông xuôi tất cả. Và hơn hết rời xa những cảm giác tiêu cực: chỉ trích, căm ghét, oán hận.
Bắt đầu một lần nữa, dù thế nào hãy cho tôi thêm mạnh mẽ để bước tiếp.

Thứ Năm, 29 tháng 6, 2017

...!!!


It is difficult when starting from scratch

Thứ Tư, 28 tháng 6, 2017

Viết cho Sai - Hikaru No Go




Hikaru No Go là một anime được chuyển thể từ bộ manga cùng tên. Nội dung và thông tin bên lề của tác phẩm được đề cập rất nhiều ở bài viết khác thế nên tôi sẽ không lặp lại nữa.
Đây sẽ là một bài viết đầy cảm tính của tôi về nhân vật Sai, nhân vật mà tôi yêu thích nhất truyện.
Sai xuất hiện ở tập đầu câu chuyện đầy bí ẩn với thân phận một hồn ma nương náu nơi bàn cờ cổ. Anh là một thiên tài chơi cờ vây ở thời đại Heian, từng là thầy dạy cờ cho nhà vua, vì sự ghen ghét anh bị gian thần hãm hại, thanh danh bị ô nhục, anh trầm mình xuống sông tự vẫn. Anh kết thúc cuộc đời mình, nhưng đam mê với cờ vây níu giữ anh lại bên bàn cờ chờ đợi một cơ duyên để anh có thể tiếp tục niềm đam mê đó.
Cách thời điểm câu chuyện 140 năm, anh đã từng gặp gỡ người có cơ duyên đầu tiên với mình, và đưa người đó trở thành tên tuổi huyền thoại của làng cờ vây – Bản Nhân Phường Shusaku.
Sau khi Bản Nhân Phường Shusaku mất, anh trở lại bàn cờ và chờ đợi cho đến lúc gặp gỡ “định mệnh” thứ hai của anh – cậu bé Hikaru.
Với quá khứ còn sống đau buồn như thế, tôi nghĩ rằng linh hồn Sai sẽ là một linh hồn u uất,  cố chấp với cờ vây điên cuồng.
Nhưng không! Anh như một đứa trẻ hồn nhiên, bỡ ngỡ trước những điều mới lạ của thế giới hiện đại, anh vui vẻ học hỏi  những đổi thay của thời đại, những luật lệ mới, cách chơi mới của cờ vây.
Tình yêu vô bờ của anh đối với cờ vây đã khiến anh không rơi vào lạc lõng giữa thế giới này. Cờ vây đã kết nối anh với hiện tại.
Tình yêu của anh thể hiện rõ ràng khi anh hạnh phúc vỡ oà trong những giọt nước mắt khi lần đầu tiên sau 140 năm “ngủ say”,  Sai được chơi cờ trở lại.
Tình yêu cờ vây của anh, của Akira đã truyền sang cho Hikaru, để cậu bé bắt đầu từng bước từng bước vào thế giới của những quân cờ, những nước cờ đẹp.
Sai của tôi vui tươi, hoạt bát ở đời thường, anh khoan dung và tử tế với mọi người. Anh đáng yêu những khi làm nũng với Hikaru, anh ngộ nghĩnh những lúc nhìn thấy điều mới lạ, từ chiếc máy bán nước tự động, chiếc máy vi tính hay hồ cá nhân tạo.
Thế nhưng trên bàn cờ, anh lại toát ra khí thế của một cao nhân, khiến các đối thủ khác phải dè chừng và khiếp sợ. Anh sắc sảo trong mỗi nước đi, táo bạo mà cũng điềm tĩnh như một bậc hiền giả.
Tôi yêu từng khoảnh khắc mà anh xuất hiện, đến nỗi,  tôi quên mất nhân vật chính của chúng ta là Hikaru chứ không phải là anh, Sai à!
Tôi hiểu được Hikaru muốn sống một cuộc đời của riêng cậu, muốn thể hiện bản lĩnh của chính cậu mà không phải núp dưới cái bóng quá lớn của Sai, điều cậu làm là hoàn toàn chính đáng, thế nhưng vì quá yêu Sai tôi không nhịn được mà oán trách cậu.
Trách cậu chen chân vào trận đấu giữa Akira và Sai, để rồi tôi bỏ lỡ một trận đấu hay, để sự thất vọng tràn đầy trên nét mặt Akira lúc ấy.
Trách cậu mải mê đuổi theo Akira trên con đường chinh phục những nước cờ mà bỏ quên niềm đam mê vẫn cháy bỏng trong lòng Sai. Khi mà anh chỉ có một khoảng thời gian ít ỏi chơi cờ thoả thích qua mạng. Không được chơi cờ với Sai quả là một điều tàn nhẫn.
Chơi cờ vốn là lý do để anh còn tồn tại đến bây giờ cơ mà.
Và cả lúc anh nhận ra rằng mục đích tồn tại của mình khi ở bên cạnh Hikaru, đó là để cậu tiếp nối anh đi đến “Nước đi thần thánh”.
“Shusaku tồn tại vì Sai, Sai tồn tại vì Hikaru, và Hikaru cũng tồn tại vì một ai đó…”
Anh hiểu rằng thời gian của anh sắp hết. Nhưng mà Hikaru, sao cậu lại vô tâm đến thế, đã hơn một lần Sai bất an nói với cậu rằng anh sắp biến mất, anh tranh thủ níu giữ từng khoảnh khắc để chơi cờ,  cậu lại dưng dửng cho rằng anh cả nghĩ, cậu để mặc anh hờn dỗi và buồn bã lo lắng.
Sai sống nhờ vào một góc tâm hồn cậu mà, Hikaru! Tại sao cậu không nhận ra chứ! Tại sao câu lại không cảm nhận được!
Để rồi thời khắc ấy đến,  tôi cũng như cậu bàng hoàng khi Sai biến mất. Anh đi lặng lẽ như một cơn gió, ván cờ còn dang dở, lời tạm biệt vẫn chưa kịp nói hết mà Sai.
Tôi trách cậu rất nhiều Hikaru à. Nên tôi hả hê khi thấy cậu đau đớn, vùng vẫy tự trách với sự vô tâm của chính mình. Nhưng rồi tôi lại đau lòng cho cậu,  khi cậu hối hận  đã không để cho Sai được thoả đam mê chơi cờ, khi cậu hét lên van xin Thượng đế cho cậu quay lại lần đầu tiên gặp gỡ anh.
Nước mắt của tôi như hoà cùng nước mắt của cậu khi cả hai chúng ta cùng nhận ra rằng: Sai! Anh vẫn hiện hữu trong mỗi nước cờ của cậu, cậu không những kế thừa tình yêu cờ vây của anh, cậu còn kế thừa phong thái chơi cờ của Sai nữa.
Tôi vẫn theo dõi cậu trong phần tiếp theo của câu chuyện. Tôi vui vì cậu vẫn nhớ đến anh, anh sẽ mãi sống trong tim cậu, trong tâm thức của những người từng được "gặp gỡ " anh.


Thứ Sáu, 23 tháng 6, 2017

Chuyện tình buồn của Death Note


Thường thì với mỗi tác phẩm tôi chỉ viết một bài cảm nhận duy nhất. Nhưng có lẽ hôm nay là ngoại lệ, khi dư âm của cơn bão Death Note đọng lại quá sâu đậm. Tôi muốn viết thêm về một nhân vật nữa của câu chuyện, cô gái của Raito-Misa Amane.

Thật ra khi xem anime, tôi cũng không quá đặc biệt yêu thích nhân vật này, tôi chỉ cho rằng cô gái này khá thú vị, như tô điểm cho khung hình thêm phần màu sắc mà thôi.

Nhưng khi hồi tưởng và nghe vài bản soundtrack về nhân vật, trong tôi trỗi lên một nỗi buồn vô cớ như sự đồng cảm với nhân vật, tôi bỗng nhận ra có lẽ nhân vật đáng buồn nhất của câu chuyện là Misa.

Misa có cuộc đời bất hạnh, cha mẹ bị sát hại, cô sống cô đơn cho đến khi gặp Raito, và bắt đầu một tình yêu luôn trả giá từ một phía, không hồi đáp.

Nhưng sau tất cả, cô gái ấy vẫn đối diện với cuộc sống thật mạnh mẽ, thật rạng rỡ.

Tôi nghĩ cô ấy hẵng cũng biết căm phẫn và đau khổ tột độ sau cái chết của cha mẹ, cho nên mới  ngưỡng mộ Kira đến vậy. Thế nhưng cô ấy vẫn luôn xuất hiện với nét lạc quan nhất, nụ cười dường như chưa bao giờ tắt. Và rồi cuộc gặp gỡ định mệnh ấy đến, giây phút cô gặp Raito, tình yêu từ phút ban đầu ấy không ngờ lại mãnh liệt vô cùng.

Nhiều người cho rằng Misa đã quá mù quáng và ngu ngốc khi yêu Raito một cách không lối thoát như vậy. Tôi cũng không chắc là cô ấy có mù quáng hay không? Bởi định nghĩa “mù quáng” trong tình yêu của tôi là một người  luôn tin lầm đối phương yêu mình khi thật sự người ấy không hề yêu thương. Còn Misa ư? Tôi nghĩ cô ấy rõ ràng tình cảm Raito dành cho mình, bởi vì cô ấy cần thiết cho kế hoặch của anh, anh ấy lợi dụng cô như một quân cờ, những lời yêu thương trống rỗng và lạnh lùng. Cô ấy luôn hiểu, thế nhưng cô ấy phớt lờ tất cả, cô chỉ cần ở bên cạnh Raito, làm những điều anh muốn, thế là đủ.

Là một độc giả, một người xem, tôi hoàn toàn yêu thích Raito, nhưng nếu đặt bản thân vào thế giới ấy, yêu phải một người đàn ông như vậy, tôi nghĩ bản thân không đủ can đảm để yêu. Raito là một người con trai quá nguy hiểm để yêu, bởi anh quá hoàn hảo và cũng quá tàn nhẫn, thế giới của anh hoàn toàn vắng bóng hai chữ “tình yêu”.

Có lẽ bởi thế mà tôi có đôi phần ngưỡng mộ Misa, cô  thật sự rất can đảm và mạnh mẽ, theo đuổi tình yêu của mình, hy sinh tất thảy, kể cả mạng sống của bản thân, chỉ để mưu cầu người yêu thực hiện được lý tưởng.

Một điều nữa khiến tôi khá hài lòng, đó là dù Raito chưa từng yêu Misa, dù lợi dung cô ấy nhiều lần nhưng anh ấy cũng chưa thực sự  đẩy cô vào chỗ chết, một việc anh đã làm với hầu hết những người có sức mạnh Tử thần, và dù có là mưu kế đi chăng nữa, anh đã trả lại Misa trở về cuộc sống của một người bình thường, đánh mất kí ức về Kira, cô sẽ vô tư hơn, sẽ dễ dàng sống hơn. Dù cho cuối cùng, vì quá yêu Raito, Misa không thế sống ở một thế giới thiếu anh, thế nên cô ấy đã tự chấm dứt chính mình.

Một cô gái luôn xuất hiện với hình ảnh tươi vui, có phần ồn ào, đằng sau ấy lại là một câu chuyện buồn nhất-Misa Amane.