Thứ Năm, 16 tháng 12, 2010

Cảm tác...

Nước thu sáng bóng vầng dương lặn
Ánh trôi nhoà xoá núi xa xăm.





                                                                                              (Lý Bạch)
Mới đọc xong bộ Phượng Phi Ly, cảm thấy cực kỳ thích giọng văn của Phong Duy.
Phượng Phi Ly là một áng văn giàu cảm xúc, có hồn nhiên của ấu thơ, có bi thương của ái tình, và cũng đầy ngọt ngào quyến luyến. Có cảm giác tìm thấy một chút thân quen như từng đọc văn của Hoan Hỉ, cái bi thương ấy không quằn quại mà  mê man u uẩn, lúc lại thanh thản nhẹ nhàng.
Đoạn  Cung Lệ cùng Liễu nhi chạy trốn về Nghiệp Châu, Liễu nhi bị trúng tiễn bị thương rồi vong mạng bất giác khiến tôi nhớ tới cái tên Tô Tử. Mỗi lần lắng nghe tiểu khúc mà nghĩ về Tô Tử lại thấy lòng âm ỉ đau.
                                                Niên niên tuế tuế hoa tương tự
                                               Tuế tuế niên niên nhân bất đồng.
Vẫn cứ đọc đam mỹ, tìm đam mỹ mà đọc, hiện đang đợi bản edit Tạ Trường Lưu và một fic của Thích Cố, đều là ngược luyến tàn tâm cả…Lâu rồi không đọc một tiểu thuyết ở thể loại khác, ngoại trừ cuốn Phấn Hoa Lầu Xanh, nhưng ở đây lại chẳng có một mảnh thâm tình như mong đợi.
Đêm qua hì hụi đọc một số thông tin về Bá Vương Biệt Cơ, lại một vòng ái tình trầm luân,một số phận bi ai. Chỉ đọc đoạn hoài niệm về Trương Quốc Vinh thôi mà đã thấy nghẹn ngào muốn khóc, con người ấy, dường như không thuộc về thế giới này, có lẽ anh là người của thời đại phồn hoa xa xăm nào đó lưu lạc đến nơi đây. Rốt cuộc cũng về lại với cố hương đó thôi.

0 nhận xét:

:)) ;)) ;;) :D ;) :p :(( :) :( :X
=(( :-o :-/ :-* :| 8-} :)] :-t b-( :-L

Đăng nhận xét