Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2011

Mưa …

Năm nay mùa mưa lại đến sớm rồi chẳng hiểu sao lại có chút buồn.
Lại muốn xem một cuốn phim buồn, thật buồn…thật ngưọc đời.
Hôm trước, đọc cuốn “Giai kì như mộng” vừa đọc vừa khóc nức nở, thật buồn cười.
Cũng không biết lúc đó thật buồn đến mức khóc hay chỉ đơn giản là bản than muốn khóc mà thôi..

Thứ Tư, 9 tháng 3, 2011

Chút nghĩ suy...


 Hôm nay là một ngày vui vẻ, ngày 8/3.
Có lẽ đây là ngày 8/3 vui nhất từ trước đến nay, tôi cảm thấy một sự thân thiết ấm cúng trong tình bạn bè, thứ mà dường như từ lúc bước chân vào giảng đường đại học đối với tôi đã trở thành xa xỉ.
Gần đây, lại có một số chuyện xảy ra khiến cho tôi phải ngẫm lại chính bản thân mình, chợt thấm thiết cái gì gọi là: “Trong cuộc sống, chẳng thể tin vào ai, chẳng thể dựa dẫm vào ai, chỉ  có thể tin ở chính mình, dựa dẫm vào chính mình.”
Dù cho hôm nay vẫn kề cạnh nhau, dù cho hôm nay vẫn đối với nhau chân thành như thế, nhưng mà vạn vật đổi thay, lòng người ấm lạnh chẳng thể ngờ.
Có đôi khi trách người sao không đủ tinh tế để hiểu mình mà chẳng hay biết bản thân mình cũng ngây ngô như thế, thậm chí vẫn một mực tin tưởng đến khi hiểu ra lại chẳng thể trách ai khác, chỉ hận bản thân nhu nhược yếu đuối.
Một kẻ sống xa gia đình, không yêu đương, vô tình thứ tình bạn kia đã trở thành thứ cao đẹp nhất,  một khi nhận ra nguyên lai chỉ là một thoáng tùy hứng, một thoáng trôi qua, tất cả rồi cũng quyện vào mây gió lãng quên vào hư không,  mới hoảng hốt thoáng ra khỏi cái ý nghĩ ngu xuẩn ấy. Thì ra cũng chẳng cần một cú sốc gì lớn, chẳng cần nhưng cơn đau thương ầm ĩ, cũng có thể khiến cho lòng người nguội lạnh, rồi một sớm mai đây, không biết còn hóa đến bao xa.

Thứ Tư, 23 tháng 2, 2011

Hồng đậu

Y nói: “Ngươi nợ ta nửa đời hắc đậu, nửa đời hồng đậu, sao đến giờ vẫn còn chưa trả?”
Nửa đời hắc đậu, nửa đời hồng đậu? Tương tư đậu là một nửa đỏ một nửa đen, mà nửa đời hồng đậu thêm nửa đời hắc đậu, chính là một đời……
Nguyên lai là đã nợ y một đời tương tư.
Nhớ khi xưa đọc Điệp vũ hoa khai, mà trót yêu mảnh đất Giang Nam chưa một lần đặt chân đến. Thì khi đọc Xuy Sầu lại ưu ái đối với thứ tương tư đậu này. Cảm thấy bản thân cũng thấy kì quái, có lẽ tôi là một kẻ đa tình, rất dễ đem lòng yêu quý một thứ gì đó mà chẳng cần lấy một nguyên do, chỉ là thích vì thích thế thôi.
Hay có đôi lúc cũng rất trái khoáy, ghét một ai cho dù người ta đối xử với mình tốt. haizaaaa, biết làm sao được, chắc kiếp trước người ta nợ mình …=)))))))))))

Thứ Hai, 21 tháng 2, 2011

Lảm nhảm...

Hôm nay đi họp nhóm, rốt cuộc lại thành công dã tràng, lủi thủi đi về thế là đi tông một buổi sáng. (Chẳng biết nhà bà chủ đang nấu gì mà hôi quá.aaaaaaaaaaaaaaa)
Ngày mai kiểm tra, thứ 5 kiểm toán cao cấp, kinh dị quá …huhu
Buổi sáng đọc mấy bài báo nói về kiếp luân hồi –những chuyện kì lạ bí ẩn trên thế giới, tự nhiên cảm thấy tin tưởng rằng có sự chuyển thế tồn tại. Trùng hợp là hôm trước vừa đọc xong cái tam sinh tam thế nữa chứ…ô ô …thế là kiếp này không thể sống ác được..bi ai 3 giây.
Thôi đi học bài…sao tuần này phải lo đủ thứ zậy trời…stress…ngất.


Chủ Nhật, 20 tháng 2, 2011

Kết thúc để bắt đầu

Bồ công anh và gió...

Thời gian này lại bắt đầu lao vào những đợt kiểm tra liên tiếp, còn lo chuyển nhà trọ nữa cảm thấy có đôi phần mệt mỏi.
Ở nơi đây đã được một năm, bây giờ chuyển đi không khỏi có chút luyến tiếc. Thử nghĩ bản thân tôi là một người may mắn,  sự chân thành của mọi người trong suốt thời gian qua đối với tôi là một niềm hạnh phúc. Có bữa tiệc vui nào lại không tàn, nhưng lại không nghĩ đến bữa tiệc này lại tàn nhanh đến thế. Đáng lẽ nên vui mừng bởi nơi ở mới sẽ lại cùng những người bạn thời cấp ba bên nhau, nhưng mà…..Haizzzzzzza, có lẽ từ dạo đọc đam mỹ đến nay, bản thân tôi đã vô tình sa vào cái vòng ủy mị luẩn quẩn ấy mà không hề hay biết, bản thân trở nên đa sầu đa cảm, hay nghĩ suy về những chuyện duyên phận của con người.
Khi xưa vẫn biết âm nhạc rất dễ đi vào lòng người, có đôi lúc nghe một bản nhạc buồn cũng  khiến tôi trở nên phiền não, đến nay lại nhận thấy văn chương cũng là thứ dễ dàng khơi dậy cảm xúc đến thế. Có lần đọc một áng văn, lại nghe một khúc nhạc, khiến bản thân phải khóc một trận…thật mất mặt…
Kết thúc một phần duyên nơi này để bắt đầu đoạn duyên phận ở nơi khác…

Thứ Tư, 16 tháng 2, 2011

Tản mạn 1...

Mỗi khi buồn lại lắng nghe khúc tiêu này…………..
Dường như càng lớn con người lại càng mất nhiều sai lầm hơn. Tôi từng nói với bản thân mình, dù có làm gì, quyết định gì thì nhất định về sau cũng đừng để cho bản thân phải hối hận.
Thế nhưng thời gian trở lại đây, lại có cảm giác nuối tiếc rất nhiều điều…nhận thấy bản thân mình không thể thoải mái mà chấp nhận mọi việc để tiếp tục đi tiếp. Có đôi lúc cảm thấy vô cùng mệt mỏi…đến nảy sinh một ý nghĩ buồn cười, có lẽ mình sẽ sống không qua nổi tuổi ba mươi, nếu như cái chết không liên lụy đến ai, có lẽ cũng là một điều tốt.
Đến lúc này duyên tình đối với đam mỹ đã cạn rồi. Nhưng bản thân lại bắt đầu đọc lại ngôn tình……..haizzzzzzzzzz.
Ngày xưa đọc truyện của Đại Phong Quát Qúa, cũng là một đoạn thời gian sầu não với cái gì là tam sinh tam thế, câu chuyện về nhân sinh, nhân gian, thiên giới cách biệt, này là kiếp trước, kiếp sau…luân hồi khổ ải. Có người từng nói với tôi, không thích nhưng câu chuyện về thần tiên như thế. Câu chuyện của đời người chỉ là kéo dài khoảng mấy chục năm, nếu nhân gian luôn buồn phiền vì thời gian thấm thoát thoi đưa, thì nơi thiên giới ấy, lại bao trùm nỗi cô tịch của không gian rộng lớn, thời gian bất tận. Bản thân tôi cũng chưa bao giờ có một niềm đam mê nào mãnh liệt đối với những câu chuyện huyền ảo như vậy.  Nhưng hễ sa vào đó vẫn là không dứt ra được. Con người một khi chết đi,dù là yêu, ghét cũng trở thành hư không hay sao? Chuyện thần tiên lại không như thế, dù chết đi, thì lại có luân hồi, lại có yêu hận, bắt đầu nối tiếp một chuỗi duyên nợ của kiếp trước, cứ như vậy mà kéo dài đến mấy ngàn năm.
Người ta nói năm trăm năm ngoái đầu nhìn lại, mới được một kiếp kề vai. Thử hỏi kiếp trước có bao nhiều yêu thương quyến luyến mới có được nhân duyên kiếp này.

Thứ Ba, 25 tháng 1, 2011

Về nhà....


Một chút nữa thôi, tôi sẽ lại được trở về nhà, sum vầy trong cái khí tết của gia đình.
Chỉ mấy ngày trước đây thôi, tâm trạng quả thật háo hức, nhưng ngay giây phút này lại chẳng muốn cất bước đi. Gia đình luôn là nơi tôi muốn trở về sau những ngày tháng rong ruổi, những khi tuyệt vọng với bản thân, thế nhưng tôi sợ, sợ cái cảm giác trở về nhà trong một khung cảnh không trọn vẹn.
Cứ giằng co mãi, đến bây giờ vẫn ngồi trước màn hình vi tính, chậm rãi type từng kí tự.
Hôm qua đọc lại bộ truyện tranh Kaze Hikaru, câu chuyện kể về cô gái tên Sei, gia đình bị hại chết cô quyết định cạo đầu, nữ cải nam trang gia nhập vào nhóm Mibu Roshi, quyết tâm làm một Samurai chân chính. Tại nơi đây cô gặp gỡ Okita và đem lòng yêu anh. Okita là một Samurai đầy tài năng, nhưng anh lại rất ngây ngô trong chuyện tình cảm, đến mãi sau này anh mới nhận ra tình cảm mà Sei dành cho mình. Truyện diễn ra trong bối cảnh lịch sử đầy biến động của đất nữa Nhật Bản, khi chế độ Mạc Phủ đã bắt đầu lụn bại. Tuy nhiên lịch sử u ám khi được tái hiện thông qua cuộc đời của Sei lại mang một màu sắc khác, câu chuyện lãng mạn sâu lắng cũng không kém phần hài hước dí dỏm…
Đọc lại câu chuyện này cảm giác giống như quay lại thuở còn học cấp hai vậy. Đã lâu không đọc một câu chuyện dễ thương và trong sáng đến như vậy :D.
                                        “Nếu là hoa xin được làm hoa anh đào
                                          Là người xin được làm một Samurai.”
Lúc trước đã khóc khi đọc đến đoạn người Samurai chân chính lựa chọn cái chết mổ bụng, cái chết ấy chứng minh cho sự thiêng liêng thánh khiết của hoa đào. Họ đã đặt cái chết ở trên người mình yêu, một lựa chọn mà đọc giả vừa khâm phục lại vừa đau lòng.
Sei, nhân vật chính của câu chuyện là một cô gái mạnh mẽ, lại đáng yêu. Tình yêu của cô tựa như nụ hoa chớm nở, đầy e lệ mà vẫn mang một sức sống mãnh liệt.
Vẫn thích cách ví von trong truyện,
  anh là Gió... em là Cỏ...
Dù Cỏ tán rộng đến đâu... vẫn không đuổi kịp Gió
Nhưng... Gió vô hình vô sắc...
Chỉ khi Cỏ lung lay ta mới biết được có Gió...
Vì thế... Cỏ phải cố lung lay... để nói cho Gió biết:
"Sự tồn tại của anh là ở nơi đây"
Nếu Okita là gió cứ không ngừng nghỉ lướt trên bầu trời, thì Sei chỉ nguyện làm cỏ, bởi vì chỉ có cỏ mới cho gió thấy được sự tồn tại của bản thân mình.
Thôi đã đến lúc phải đi rồi, tạm biệt!


Thứ Tư, 19 tháng 1, 2011

Tản mạn...

Lại một cái tết nữa sắp đến.
Sài Gòn, nơi đây vẫn phả những hơi nóng dài đến triền miên. Chẳng thấy được làn gió xuân khi ấy, chỉ còn đọng lại trong kí ức mà thôi.
Chợt nhớ ngày ấy có lần nằm mộng thấy người, bản thân yêu đến mê mệt, nhưng lại tuyệt vọng khi người ấy ra đi, cái cảm giác đó dù là trong mơ mà cứ ám ảnh đến chân thật.
Năm nay đã hai mươi tuổi rồi, chẳng còn nhỏ gì nữa, tâm tư lúc này so với trước quả là có nhiều thay đổi. Ước mơ khi xưa thật nhiều, thật lớn, đến bây giờ lại chẳng biết đi về đâu. Thật có khi muốn buông xuôi tất cả, cứ bình bình đạm đạm mà sống, chuyện gì đến rồi sẽ đến. Nhưng mà con người quả thật rất mâu thuẫn, muốn vinh hoa, muốn địa vị nào phải chuyện ngồi yên là có được.
Ngẫm lại đọc đam mỹ đến nay cũng đã nửa năm, cái hay cái dở, ngũ vị tạp trần cũng là lưu luyến pha trộn vào nhau, thích cái hư không nhẹ nhàng vướng theo chút buồn trong văn của Hoan Hỉ, thích chất thật, lúc hỉ cực lúc thê lương của Phong Duy, thích cái ngây ngô..nghịch ngợm của Phiền Lạc, lại ưa cái trầm ngâm trong “Nhất niệm chi gian” của Tô Đặc.
Cũng như hai mươi năm qua, có thứ đã ra đi không lưu dấu vết, có thứ lại cứ in hằn như khảm vào tâm can. Những kỉ niệm tuổi thơ chồng chéo lên nhau…ngày ấy bầu trời hẳn là lớn lắm, xanh lắm cho nên tiếng cười mới đặc biệt vang vọng đến bây giờ. Có những người bạn đi qua đời tôi, đến rốt cuộc chắc đã cập bến rồi hay chưa cũng không rõ nữa. Kẻ đồng hành dài nhất đến nay cũng không quá bốn năm.
Nhiều năm trước, tết về hoan hỉ…đến năm nay sự việc đã đổi thay.
Đến năm ấy có người kề cạnh, qua năm nay biết có còn chăng?

Thứ Sáu, 17 tháng 12, 2010

Có một chút nhớ nhớ...


Tình hình là ta đang bấn Phong Duy cực kỳ.
Phong Duy có Phượng Phi Ly, có Đế Đài Xuân, chỉ bấy nhiều thôi cũng đủ điên đảo chúng sinh rồi.
Nghe lại Khuynh Tẫn Thiên Hạ, với Loạn thế phồn hoa, lại nhớ Khuynh Càn.
Muốn viết một cái review cho Khuynh Tẫn Thiên Hạ, nhưng chưa tìm hết cảm xúc…
Lang thang giữa chiều buồn, bước đi vô định, ơ kìa lại sắp đến một mùa giáng sinh.
Có những con tim cô đơn ủ dột, mùa này Sài Gòn không một chút lạnh, thật tưởng niệm khoảng thời gian thuở cấp 3. Mùa này năm ấy, hẳn sẽ có những cơn gió se lạnh ùa về, bâng khuâng ấy,nơi này chẳng thể tìm thấy được. Thèm được ngồi ăn chè ở hàng quán quen, nhớ món canh cải mang theo chút hương gừng cay cay mà ấm áp.
Đang nghe bài Có Một Chút:
                                                     Có mt chút nh nh, có mt chút yêu yêu
                                                     Có mt chút bi ri, có mt chút hoang mang
                                                     Vn còn đy b ng, vn còn đy ngây thơ
                                                     Vn còn đy quyến luyến, đêm v vn chưa quên
                                                     Ta tìm chút hoang mang, đem giu vào đêm ti
                                                     Khi tình vn ngây thơ, biết đâu đi lp l
                                                     Con đường vn đơn sơ, ta mãi hoài thương nh
Thiệt là tâm trạng quá đi a…Ai gieo trong ta nỗi thương nhớ, để đêm về gói vào lòng mộng mơ.

Thứ Năm, 16 tháng 12, 2010

Cảm tác...

Nước thu sáng bóng vầng dương lặn
Ánh trôi nhoà xoá núi xa xăm.





                                                                                              (Lý Bạch)
Mới đọc xong bộ Phượng Phi Ly, cảm thấy cực kỳ thích giọng văn của Phong Duy.
Phượng Phi Ly là một áng văn giàu cảm xúc, có hồn nhiên của ấu thơ, có bi thương của ái tình, và cũng đầy ngọt ngào quyến luyến. Có cảm giác tìm thấy một chút thân quen như từng đọc văn của Hoan Hỉ, cái bi thương ấy không quằn quại mà  mê man u uẩn, lúc lại thanh thản nhẹ nhàng.
Đoạn  Cung Lệ cùng Liễu nhi chạy trốn về Nghiệp Châu, Liễu nhi bị trúng tiễn bị thương rồi vong mạng bất giác khiến tôi nhớ tới cái tên Tô Tử. Mỗi lần lắng nghe tiểu khúc mà nghĩ về Tô Tử lại thấy lòng âm ỉ đau.
                                                Niên niên tuế tuế hoa tương tự
                                               Tuế tuế niên niên nhân bất đồng.
Vẫn cứ đọc đam mỹ, tìm đam mỹ mà đọc, hiện đang đợi bản edit Tạ Trường Lưu và một fic của Thích Cố, đều là ngược luyến tàn tâm cả…Lâu rồi không đọc một tiểu thuyết ở thể loại khác, ngoại trừ cuốn Phấn Hoa Lầu Xanh, nhưng ở đây lại chẳng có một mảnh thâm tình như mong đợi.
Đêm qua hì hụi đọc một số thông tin về Bá Vương Biệt Cơ, lại một vòng ái tình trầm luân,một số phận bi ai. Chỉ đọc đoạn hoài niệm về Trương Quốc Vinh thôi mà đã thấy nghẹn ngào muốn khóc, con người ấy, dường như không thuộc về thế giới này, có lẽ anh là người của thời đại phồn hoa xa xăm nào đó lưu lạc đến nơi đây. Rốt cuộc cũng về lại với cố hương đó thôi.